Tám giờ sáng thứ hai, lúc bác sĩ đến kiểm tra phòng, Ninh Diệc Duy đã tỉnh rồi, đang phấn chấn tinh thần nhắn tin với Chu Tử Duệ, hai người trên mạng thảo luận phương pháp để bác sĩ cho cậu xuất viện, bởi vì buổi chiều còn muốn đến lớp.
Bác sĩ điều trị chính vào cửa trước, theo sau là các bác sĩ khác và y tá, Ninh Diệc Duy mắt sắc phát hiện chị gái y tá giúp cậu xem vết thương đêm qua cũng có mặt.
Bác sĩ cuối đầu nhìn sổ ghi chép trong tay, hỏi Ninh Diệc Duy: "Tối qua vết thương nứt sao?"
Ninh Diệc Duy nở nụ cười với chị gái y tá kia, nhanh chóng trả lời: "Đêm qua động tác xoay người hơi lớn, nứt ra một chút, không có chảy máu, cơ thể cũng rất bình thường, hơn nữa không chóng mặt chút nào."
"Vậy à." Bác sĩ đến gần cậu hơn, bảo Ninh Diệc Duy cúi xuống ôm lấy đầu gối, tỉ mỉ kiểm tra miệng vết thương sau tai phải.
Lương Sùng cùng thư ký đi tới nơi, trên tay còn mang theo quần áo mới cho Ninh Diệc Duy, vừa vặn nghe thấy đối thoại của Ninh Diệc Duy và bác sĩ, lên tiếng nhắc nhở Ninh Diệc Duy: "Thành thật một chút." Lại hỏi bác sĩ: "Vết thương của cậu ấy lớn như vậy, đêm qua lại chảy không ít máu, có phải là nên nằm viện quan sát thêm vài ngày không?"
Bác sĩ xem xét một phen, hỏi Ninh Diệc Duy mấy vấn đề, kê một đơn thuốc kháng viêm, nói với Lương Sùng: "Nằm viện hay không, đều có thể. Nhưng nếu không nằm viện thì cũng cần tĩnh dưỡng."
"Bác sĩ, tôi ở trường tương đối yên tĩnh," Ninh Diệc Duy chen miệng "Tôi học khoa vật lý, không cần lao động chân tay!"
Bác sĩ gật đầu "Cũng không thể động não quá nhiều."
Ninh Diệc Duy nghẹn lời, ầy ầy biện giải: "Học hành chẳng qua chỉ là chút ít kiến thức thôi."
Lương Sùng ôm cánh tay đứng một bên, trước đó không xen vào, giờ nhìn thấy ý muốn xuất viện mãnh liệt của ninh diệc duy, đợi bác sĩ nói những điều cần chú ý ở vết thương xong mới từ bi mà nói: "Vậy xuất viện đi."
Ninh Diệc Duy vui sướng thay quần áo, cùng Lương Sùng xuất viện, bởi vị phạm vi cử động quá lớn nên bị Lương Sùng vỗ nhẹ một phát.
Lên xe, vẫn là nữ thư ký lái xe, Lương Sùng phát hiện Ninh Diệc Duy lên xe liền nghịch di động, tay vươn ra đem điện thoại cậu rút đi, đặt ở ghế dựa, thắt chặt dây an toàn mới trả lại cậu.
Ninh Diệc Duy đã sớm quen với loại hành vi mang tính độc tài này của Lương Sùng, cầm điện thoại di động thành công báo cho Chu Tử Duệ tin vui xuất viện, lại rất có kỹ xảo mà hỏi Lương Sùng: "Buổi chiều có hai tiết học, em nên đến lớp bằng cách nào đây?"
Lương Sùng ôn hòa cười cười với Ninh Diệc Duy, hỏi: "Em còn muốn tới lớp?"
Ninh Diệc Duy cây ngay không sợ chết đứng nói: "Em cũng xuất viện rồi, sao có thể trốn học chứ."
"Hôm nay đã cho em xuất viện, còn đòi hỏi cái gì," Lương Sùng lãnh khốc nói "Bác sĩ lý nói không nên dùng não quá độ, ở nhà tĩnh dưỡng, em lại xem như gió thoảng bên tai."
"Nói bậy," Ninh Diệc Duy bác bỏ, " Ở trường học em vẫn luôn lẳng lặng tới lớp, thầm lặng lên lầu nghe giảng, rồi lại im lặng mà về. Vả lại giới thiệu về vật lý plasma, cần gì dùng não chứ? Em cũng không phải Khổng Tống, cậu ta chỉ đọc về giới thiệu vật lý plasma thôi cũng đủ kiệt quệ trí tuệ rồi."
Xe đột nhiên nghiêng một chút, đai an toàn siết lấy vai Ninh Diệc Duy, cậu ngẩng đầu nhìn gương chiếu hậu, vừa vặn đối diện ánh mắt của nữ thư ký, ánh mắt cô nàng mang theo một tia quái dị nhưng Ninh Diệc Duy không có để ý.
Lương Sùng nhìn Ninh Diệc Duy một hồi, đưa tay ra bóp lấy má trái Ninh Diệc Duy: "Em còn biết mình phải lên lớp."
Lực tay của anh hơi mạnh, làm Ninh Diệc Duy nói chuyện không được lưu loát nhưng vẫn kiên trì lên tiếng: "buổi chiều khoa em sẽ tổ chức phỏng vấn Chu giáo sư, ông ấy chỉ đến 5 tiết thôi, hôm nay là buổi cuối, em không đến ông ấy nhất định sẽ thất vọng, ông ấy là một ông bác trung niên hơn 50 rồi, một ngôi sao sáng của vật lý plasma trong nước."
Lương Sùng không hề bị lay động, lười dây dưa cùng Ninh Diệc Duy, trực tiếp mở máy tính bảng bắt đầu xem kế hoạch quảng cáo mới của công ty, vừa xem vừa tùy tiện tung chiêu: "Không phải còn có Chu Tử Duệ sao? Để cậu ta xin nghỉ cho em, cứ nói là đến qua bar chơi bị người ta đánh bị thương, chắc chắn ngôi sao sáng kia có thể hiểu được."
Ninh Diệc Duy bị người này bất chấp lý lẽ làm cho sa mạc lời, giương mắt phát hiện cô thư ký lại nhìn mình qua gương, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, Lương Sùng đang xem kế hoạch bên cạnh lên tiếng: "Laila, đi hơi quá rồi, rẽ trái ở giao lộ đằng trước đi."
"Hả, a, xin lỗi!" thư ký phản ứng lại, lập tức thấp giọng xin lỗi Lương Sùng, men theo phía trái làn xe mà chạy.
Cô nàng làm việc ở ban thư ký mấy năm, gần đây vì nguyên nhân bí mật bị điều ra ngoài để làm ở vị trí hiện tại, bắt đầu tiếp xúc với một ít chuyện riêng tư trong cuộc sống của Lương Sùng. có lúc cô phải đưa Lương Sùng tăng ca ở công ty về nhà lúc nửa đêm, hoặc sáng sớm đi đàm phán với khách hàng cùng Lương Sùng. cô thường cảm thấy Lương Sùng là một người máy trà trộn vào giữa loài người, tính cách, năng lực hoặc ngoại hình, cứ như đúc ra từ trí tuệ nhân tạo tiêu chuẩn trong sách giáo khoa, âu phục luôn thẳng tắp, thoạt nhìn trầm ổn đáng tin, nói chuyện với bất cứ ai cũng đều ôn hòa nho nhã, kín kẽ không một lỗ hổng.
Cho đến hôm nay khi cô nhìn thấy dáng vẻ Lương Sùng đối xử với Ninh Diệc Duy, cô mới nhận ra mọi chuyện cũng không hoàn toàn như mình nghĩ.
Trong xe yên lặng được hai phút, lương sùng nhìn máy tính bảng, nói với Ninh Diệc Duy: "Sao không nói chuyện."
Ninh Diệc Duy liếc Lương Sùng một hồi, lầu bầu: "Em muốn đi học." cậu có chút ưu sầu, nhắn tin cho Chu Tử Duệ "Lương Sùng không cho tôi đi học."
"Tại sao?" Chu Tử Duệ trả lời rất nhanh, hỏi Ninh Diệc Duy "Không phải cậu được xuất viện hả?"
"Bắt tôi phải tĩnh dưỡng." Ninh Diệc Duy tủi thân gõ chữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!