Bốn, ngày 31 tháng 3, ngày nghỉ tết thứ năm.
4.1
Ninh Diệc Duy còn muốn ngủ thêm lát nữa, Lương Sùng kiên nhẫn đánh thức cậu dậy.
Lương Sùng nói tối qua cậu đã nói dành thời gian rảnh cho Khang Dĩ Hinh, hiện tại phải dậy rồi.
Ninh Diệc Duy giả làm đà điểu, vùi mặt vào trong chăn bực bội một chốc, mới lại thò đầu ra nhìn Lương Sùng, cậu lại gần ôm anh, thương lượng: "Giảm một nửa thời gian."
Lương Sùng tiếp nhận hối lộ ôm ấp của Ninh Diệc Duy, thái độ lập tức khá hơn một chút, anh hôn lên vầng trán Ninh Diệc Duy, nói: "Vừa nãy dì hỏi anh hai lần, mấy giờ thì em dậy."
"Hiện tại sắp khởi động, đang trong quá trình làm nóng," mặt Ninh Diệc Duy kề sát vào lòng Lương Sùng, nhắm hai mắt nói "5%, 10%,…"
Lương Sùng kiên nhẫn chờ Ninh Diệc Duy đếm xem, mãi đến khi làm nóng được 95%, Ninh Diệc Duy đột nhiên "Ting, Ting, Ting" nói "Máy không đủ điện! Cần nạp điện!"
Sau đó làm bộ tự động tắt máy.
Lương Sùng vừa bực vừa buồn cười, anh nhéo mặt Ninh Diệc Duy: "Ninh Diệc Duy, em hai mươi tuổi rồi, không phải mười hai."
Ninh Diệc Duy còn đang trong trạng thái tắt máy, Lương Sùng nhéo cậu cũng chỉ cắn môi không lên tiếng.
Lương Sùng thấy cậu thực sự có vẻ không dậy nổi nên bỏ qua, nói: "Em ngủ đi, anh nhắn tin cho dì."
Ninh Diệc Duy lẳng lặng dựa vào Lương Sùng, qua lát sau, Lương Sùng cho là cậu đang ngủ thì chợt nghe Ninh Diệc Duy buồn bã nói: "Lương Sùng, anh thấy em và…như thế nào?"
Cậu lại bắt đầu dùng […] ám chỉ Khang Dĩ Hinh.
Lương Sùng đè bờ vai bóng loáng của Ninh Diệc Duy, đẩy cậu ra một chút, chỉ thấy đôi mắt Ninh Diệc Duy mở ra, tròng mắt trong suốt, đồng tử rất đen, chỉ là không có tiêu cự, như chuyện cậu đang suy nghĩ là việc khó nhằn vô cùng. Lương Sùng suy nghĩ một chút, hỏi Ninh Diệc Duy: "Tối qua không phải em gọi mẹ rồi sao, anh nghĩ em chấp nhận dì rồi."
"Không phải em không chấp nhận," Ninh Diệc Duy lập tức sửa lời Lương Sùng "Em thấy gọi hai người là mẹ rất kì cục. Nếu em gọi bà ấy là mẹ vậy phải gọi anh là gì?"
Lương Sùng cúi đầu liếc mắt nhìn cậu.
Ninh Diệc Duy chỉnh tiêu cự trong mắt lên khuôn mặt Lương Sùng, kéo dài giọng gọi Lương Sùng: "Lẽ nào gọi anh là… anh…họ…ơi?"
Môi cậu rất nóng, đôi mắt to tròn, giọng nói vốn trong trẻo nhưng sáng dậy có hơi khàn, trên mặt còn hằn dấu bao gối, trên cổ là dấu hôn bị Lương Sùng mút ra, lúc gọi anh họ còn lộ răng trắng tinh, đôi mắt cong lên, nụ cười tinh nghịch, có loại nghịch ngợm nhưng không lõi sự đời.
Lương Sùng nhìn cậu vài giây, nói: "Nhất định phải gọi vậy cũng không phải không được."
Ninh Diệc Duy ôm Lương Sùng nở nụ cười, nói: "Anh họ, anh mau đi dạo phố cùng mẹ giúp em đi."
"Để ba em đi," Lương Sùng nói "Anh chỉ hầu hạ em họ."
"A—" Ninh Diệc Duy nhắm mắt lại, nói: "Anh buồn nôn ghê" sau đó cậu ngồi dậy, tấm lưng gầy trắng trẻo lộ ra trong không khí, bên trên vết tích hồng xanh đủ cả.
Lương Sùng vươn tay chạm một cái, Ninh Diệc Duy dường như không phát hiện mà quay lại hỏi anh: "Lương Sùng, anh có từng nghĩ nếu chúng ta cùng nhau lớn lên thì sẽ thế nào chưa?"
"Bà ấy nói gia đình anh mỗi năm đều cùng ăn một bữa tiệc giao thừa" Ninh Diệc Duy không nhịn được suy nghĩ "Vậy chắc chắn mỗi lần gặp em anh đều thấy phiền, em với dượng anh cùng ong ong trên bàn cơm, cái gì anh cũng không hiểu."
"Không ngờ em cũng tự biết mình nhỉ." Lương Sùng bình tĩnh nói
"Vậy anh có thể thích em nữa không?" Ninh Diệc Duy quay đầu hỏi Lương Sùng "Anh đi đánh nhau với người ta không có em cứu anh, làm sao bây giờ!"
Cậu có rất nhiều điều muốn hỏi: "Ba anh nằm viện, em tới thăm anh, anh có ôm em không?"
"Ôm" Lương Sùng kéo Ninh Diệc Duy qua, ôm chặt đến nỗi không có khe hở, thấp giọng nói: "Chính em tự đưa tới cửa, anh sao lại không ôm."
"Vậy em không đưa tới cửa đâu," Ninh Diệc Duy nói "Em đứng xa xa nhìn anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!