Ninh Diệc Duy phát hiện Lương Sùng thật sự là một người không biết nói lý lẽ, lúc mới vào phòng Ninh Diệc Duy rõ ràng anh đã nói không buồn ngủ, bây giờ liền trưng dụng giường Ninh Diệc Duy ngay lập tức, nói là bị lệch múi giờ, bắt Ninh Diệc Duy phải kéo rèm cửa sổ xuống, nằm cùng anh.
Nằm một chốc, Ninh Diệc Duy phát hiện Lương Sùng dường như đang ngủ. Lương Sùng ôm Ninh Diệc Duy từ phía sau, cánh tay vòng qua eo Ninh Diệc Duy, không động tĩnh mà hô hấp đều đặn.
Tối qua Ninh Diệc Duy vô cùng nghe lời nên đã ngủ đủ giấc, giờ không buồn ngủ chút nào, vừa không có Lương Sùng nói chuyện làm cố vấn cho cậu, không thể làm gì hơn là cầm di động, hết sức chăm chú nghĩ nên trả lời Khang Dĩ Hinh như thế nào.
Cậu đọc lại hai tin nhắn ngắn gọn của Khang Dĩ Hinh gửi, suy nghĩ một chút, quyết định nhắn như vậy: "Chào dì, con ăn sáng rồi, bữa trưa còn chưa biết, chắc là sẽ ăn cùng Lương Sùng."
Nếu vậy thì chắc chắn Khang Dĩ Hinh có thể nhận được ám chỉ "Con đã biết đầu đuôi mọi chuyện" của cậu.
Qua lát sau, Ninh Diệc Duy cùng lúc nhận được 2 tin nhắn ngắn ngủi.
Một cái từ Khang Dĩ Hinh, một của Chu Tử Duệ.
Ninh Diệc Duy mở tin nhắn của Chu Tử Duệ ra trước. Chu Tử Duệ hỏi Ninh Diệc Duy, một giờ rưỡi chiều đến dưới lầu thư viện được không, Ninh Diệc Duy mới sực nhớ ra hôm này cậu và Chu Tử Duệ cần đến tầng 6 thư viện dự thính, tham gia nghe buổi tọa đàm mà họ mong chờ đã lâu.
Ninh Diệc Duy lập tức trả lời: "Được!"
Sau đó cậu mở tin nhắn của Khang Dĩ Hinh ra, Khang Dĩ Hinh nói: "Nhưng chẳng phải Lương Sùng ở Frankfort ư?"
Ninh Diệc Duy lần thứ hai trầm tư, chỉ là lúc này cậu nghĩ chưa tới vài giây thì di động đã bị Lương Sùng rút đi. Lương Sùng liếc nhìn tin nhắn của Khang Dĩ Hinh, ngồi dậy, vươn tay mở đèn tường, trước tiếp gọi cho Khang Dĩ Hinh.
Khang Dĩ Hinh rất nhanh nghe máy, Ninh Diệc Duy lại gần nghe thấy bà gọi một câu "Tiểu Ninh," âm thanh còn hơi run rẩy.
"Dì, là cháu." Lương Sùng nói "Cháu về rồi."
"À" Khang Dĩ Hinh ngừng hai giây, ngữ khí bình thường trở lại, nói với Lương Sùng "Dì đang nhắn tin với Tiểu Ninh. Sao cháu lại về rồi?"
Ninh Diệc Duy muốn đoạt lại di động nhưng bị Lương Sùng đè trở về giường.
Lương Sùng đổi sang tay kia, đặt di động bên tai, dùng tay còn lại cầm lấy bàn tay Ninh Diệc Duy.
Ninh Diệc Duy nghiêng đầu đi, cùng Lương Sùng nhìn nhau. Lương Sùng liền kéo tay cậu lên, vừa nói chuyện với Khang Dĩ Hinh vừa cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu.
Đôi môi Lương Sùng rất ấm, Ninh Diệc Duy không hiểu lắm về ý nghĩa của những nụ hôn, chỉ là hơi ngạc nhiên, sau đó không hiểu vì đâu mà tim đập nhanh hơn.
Ninh Diệc Duy nóng bừng mặt nhìn chằm chằm gò má Lương Sùng, đã thấy Lương Sùng vẻ mặt bình tĩnh, rũ mắt, nói với đầu kia di động: "Cháu lo cho em ấy, nên trở về."
"À, mẹ cháu không biết." Lương Sùng còn nói.
Lương Sùng không mở loa ngoài, di động lại cách Ninh Diệc Duy hơi xa, Ninh Diệc Duy không nghe thấy Khang Dĩ Hinh nói gì, chỉ có thể căn cứ vào lời Lương Sùng để đoán nội dung cuộc nói chuyện của họ.
Vài giây sau, Lương Sùng trả lời Khang Dĩ Hinh: "Cháu đã nói mọi chuyện với em ấy."
Lần này Khang Dĩ Hinh nói hơi nhiều, Lương Sùng một lúc lâu không lên tiếng, Ninh Diệc Duy sốt ruột liền ghé sát vào Lương Sùng muốn nghe trộm nội dung.
Lương Sùng liếc nhìn cậu một cái, dựa lưng vào đầu giường, vỗ vỗ lên chân mình.
Ninh Diệc Duy không còn lựa chọn khác nên đành chịu nhục ngồi lên đùi Lương Sùng, mặt đối mặt với anh, Lương Sùng còn nhấn eo cậu xuống, rồi mới chịu đem di động tách ra một nửa cho cậu.
Kết quả Ninh Diệc Duy chỉ nghe được Khang Dĩ Hinh nói một câu: "Cảm ơn cháu, Tiểu Sùng."
"Dì đừng khách sáo," Lương Sùng thâm thúy mà nhìn Ninh Diệc Duy rồi khẽ mỉm cười, "Có chuyện gì cháu sẽ báo với dì."
Dứt lời liền cúp máy.
Ninh Diệc Duy tức giận muốn nhảy dựng lên, chỉ trích Lương Sùng: "Lúc nãy anh giả vờ ngủ!"
"Anh ngủ thật, là em than thở lúc trả lời tin nhắn nên đánh thức anh." Lương Sùng lãnh khốc nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!