Tại khoa cấp cứu bệnh viện thứ nhì thành phố D, Chu Tử Duệ kinh hoàng ngồi trên băng ghế nhỏ nhìn bác sĩ mang băng gạc cho Ninh Diệc Duy.
Gã đàn ông cánh tay xăm hoa kia quả thực hung ác, nhưng bởi uống nhiều rượu nên ngắm không chuẩn, cầm chai vung đến mấy lần mà không trúng người, cuối cùng thở hổn hển nâng chai đập lên tường làm vỡ đáy chai, nhắm hướng Ninh Diệc Duy nện xuống.
Ninh Diệc Duy tránh không kịp, sau gáy bị thân chai đập một phát, vùng da sau tai còn bị mảnh chai vỡ rạch ra một đường.
May sao ở quán bar có một bảo vệ khi ra cửa chú ý thấy gã đàn ông thần thái quái dị cầm trong tay bình rượu, từ xa trông thấy gã đánh nhau trong ngõ hẻm liền lập tức gọi một đám đồng nghiệp chạy tới kéo gã kia ra, còn gọi cảnh sát. Ninh Diệc Duy ngất ngay tại chỗ, Chu Tử Duệ cũng sợ hãi vô cùng, vừa há miệng run rẩy mà gọi 120.
Một bảo vệ dìu lấy Ninh Diệc Duy, áo sơ mi trắng của cậu chẳng bao lâu đã nhuốm đầy máu. Chu Tử Duệ cúp điện thoại xong quay đầu nhìn thấy, chân liền nhũn đến suýt ngã ngồi trên mặt đất.
Điện thoại của Ninh Diệc Duy rơi xuống mặt đất, Chu Tử Duệ run rẩy nhặt lên, phát hiện trên màn hình là mười mấy cuộc gọi nhỡ của Lương Sùng.
Tuy là chưa từng gặp Lương Sùng nhưng Chu Tử Duệ biết quan hệ của Ninh Diệc Duy và người này rất tốt.
Bố mẹ Ninh Diệc Duy hợp tác cùng người ngoài mở một chuỗi siêu thị, bình thường ở tỉnh ngoài liên hệ công xưởng nhập hàng, bận rộn đến nỗi không thấy bóng người, Ninh Diệc Duy ở nhà không quen, chạy đến nhà Lương Sùng so với ở nhà mình còn nhiều hơn. Có lúc Chu Tử Duệ nghe Ninh Diệc Duy nói về Lương Sùng, cảm giác Lương Sùng chẳng khác gì người nhà của Ninh Diệc Duy.
Những lúc thế này không thể không có người để thương lượng, Chu Tử Duệ nhớ lại chuyện đã phát sinh rồi lắp ba lắp bắp kể đại khái cho Lương Sùng.
Âm thanh Lương Sùng trầm thấp thận trọng, có khả năng động viên lòng người, Chu Tử Duệ nghe anh nói vài câu liền dần dần bình tĩnh lại.
Một lúc sau Chu Tử Duệ nghe thấy Lương Sùng bên kia dường như bắt taxi, vừa nói với tài xế bên đó địa chỉ quán bar thì tiếng còi xe cứu thương truyền từ xa tới.
Chu Tử Duệ nói với Lương Sùng xe cứu thương đến, Lương Sùng dặn dò cậu cẩn thận, bảo cậu trước tiên đi cùng Ninh Diệc Duy đến bệnh viện, anh rất nhanh sẽ đến.
Trên xe cứu thương, y tá dùng băng gạc cầm máu cho Ninh Diệc Duy. Cô đè ép mấy lần, phát hiện vết thương rõ ràng không lớn nhưng máu lại cuồn cuộn chảy không ngừng, làm cách nào cũng chẳng ngưng được. y tá thay một miếng băng gạc tiêu độc, lần thứ hai đè xuống vết thương, ngẩng đầu nghiêm túc hỏi Chu Tử Duệ: "Chức năng đông máu của cậy ấy có vấn đề gì?"
Chu Tử Duệ hơi sửng sốt, hỏi lại: "Cái gì?" cậu và Ninh Diệc Duy quen biết nhau ba năm, chưa từng nghe Ninh Diệc Duy nói về điều này.
"Không được tốt lắm." một âm thanh yếu ớt đáp lại bọn họ, y tá và Chu Tử Duệ cùng cuối đầu nhìn, Ninh Diệc Duy hai mắt vô thần nửa mở ra, đôi môi tái nhợt mấy máy, "Chứng chướng ngại đông máu di truyền, nhưng không quá nghiêm trọng, tiếp túc đè sẽ có thể ngừng chảy."
Y tá nhìn băng gạc mới lại bị máu nhiễm đỏ, do dự gật đầu, Ninh Diệc Duy lại còn nói: " Để phòng ngừa chút nữa tôi lại ngất đi, báo trước cho mọi người tôi là nhóm máu O, cùng nhóm máu với Einstein."
"Tôi cũng, cũng thuộc nhóm, nhóm máu O," Chu Tử Duệ nói "Von neuman và Gau, Gauss cũng nhóm máu O."
JOHN VON NEUMANN (NEUMANN JÁNOS; 28 tháng 12 năm 1903 – 8 tháng 2 năm 1957) là một nhà toán họcngười Mỹ gốc Hungaryvà là một nhà bác học thông thạo nhiều lĩnh vực đã đóng góp vào vật lý lượng tử, giải tích hàm, lý thuyết tập hợp, kinh tế, khoa học máy tính, giải tích số, động lực học chất lưu, thống kê và nhiều lĩnh vực toán học khác.
Đáng chú ý nhất, von Neumann là nhà tiên phong của máy tính kỹ thuật số hiện đại và áp dụng của lý thuyết toán tử (operator theory) vào cơ học lượng tử (xem đại số Von Neumann), một thành viên của Dự án Manhattan, người sáng lập ra lý thuyết trò chơivà khái niệm cellular automata. Cùng với Edward Teller và Stanisław Ulam, von Neumann khám phá ra những bước quan trọng trong vật lý hạt nhân liên quan đến phản ứng nhiệt hạch (thermonuclear) và bom khinh khí.
CARL FRIEDRICH GAUS (được viết phổ biến hơn với tên CARL FRIEDRICH GAUSS; 30 tháng 4 năm 1777 – 23 tháng 2 năm 1855) là một nhà toán học và nhà khoa học người Đức tài năng, người đã có nhiều đóng góp lớn cho các lĩnh vực khoa học, như lý thuyết số, giải tích, hình học vi phân, khoa trắc địa, từ học, tĩnh điện học, thiên văn học và quang học. Được mệnh danh là "hoàng tử của các nhà toán học", với ảnh hưởng sâu sắc cho sự phát triển của toán học và khoa học, Gauss được xếp ngang hàng cùng Leonhard Euler, Isaac Newton và Archimedes như là những nhà toán học vĩ đại nhất của lịch sử.
Từ lúc nhỏ tuổi, Gauss đã thể hiện mình là một thần đồng, để lại nhiều giai thoại, trong đó có nhắc đến những phát kiến đột phá về toán học ngay ở tuổi thiếu niên. Ông đã hoàn thành quyển Disquisitiones Arithmeticae, vào năm 24 tuổi. Công trình này đã tổng kết lý thuyết số và hình thành lĩnh vực nghiên cứu này như một ngành toán học mà ta thấy ngày nay
"Biết rồi," y tá nói, còn bổ sung "Hai người chớ nói chuyện nữa."
Đến bệnh viện, tình trạng chảy máu của Ninh Diệc Duy có hơi khá lên, bác sĩ khoa cấp cứu khi biết cậu mắc chứng chướng ngại đông máu liền để Ninh Diệc Duy nằm viện qua đêm truyền một bình máu.
Ninh Diệc Duy ghét phải nằm viện, nhưng vì thân mang bệnh tật mà vẫn nói "Được".
Bác sĩ cúi đầu cho cậu xem đơn thuốc, Ninh Diệc Duy toàn thân vô lực lúc nghiêng lúc ngả thiếu điều té từ trên ghế xuống, đỡ bàn ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Lương Sùng đứng ở cửa.
Lương Sùng vẫn mặc bộ âu phục buổi chiều, có lẽ vội vàng đến đây nên cà vạt hơi lệch đi, thần sắc không tao nhã dễ gần như trước, hết thảy ngụy trang đều bị dỡ xuống, giữa hai hàng lông mày trộn lẫn lạnh lùng cùng sát khí, mặt không cảm xúc đứng ngoài cửa nhìn Ninh Diệc Duy.
Lòng Ninh Diệc Duy run lên, hơi sửng sốt một chút, quay đầu hỏi Chu Tử Duệ: "Cậu báo với anh ấy?"
Chu Tử Duệ cũng nhìn Lương Sùng, cảm thấy người mặc âu phục này có vẻ xa lạ, nhưng không nói gì, chỉ nói với Ninh Diệc Duy: "Đúng, vừa nãy tôi gọi, gọi lại cuộc gọi trên điện thoại, quên nói cho cậu biết."
Lương Sùng đi tới, gật gật đầu với Chu Tử Duệ: "Cảm ơn cậu đã đến bệnh viện cùng em ấy."
Anh đến trước mặt Ninh Diệc Duy, nhìn thấy rõ băng gạc sau tai cùng sắc mặt trắng bệch của cậu, Lương Sùng rõ ràng khựng lại, tiếp đó cúi người nắm lấy tay cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!