Chương 37: (Vô Đề)

Xế chiều ngày sinh nhật Ninh Diệc Duy, cậu nhận được tin nhắn của Chu Tử Duệ.

Chu Tử Duệ hỏi chiến hạm đế quốc của cậu ráp xong chưa, chiều nay có rảnh không, sách mà Ninh Diệc Duy muốn đã gói kỹ, giờ hoàn toàn có thể gửi tới chỗ Ninh Diệc Duy, vì sự nghiệp của chiến hạm đế quốc mà cống hiến một phần sức lực mạnh mẽ.

Ninh Diệc Duy đặc biệt muốn Chu Tử Duệ đến, nhưng hiện tại cậu "đau ốm" triền miên, thậm chị không cách nào tự chủ hành động, chứ nói chi là cùng Chu Tử Duệ ráp mô hình.

Cậu bất lực đem điện thoại di động cho Lương Sùng đang ngồi làm việc bên cạnh xem, hỏi Lương Sùng: "Em nên làm gì đây?"

Lương Sùng cúi đầu nhìn lướt qua, nói: "Nói lần sau đi."

Ninh Diệc Duy suy nghĩ lung lắm, nhịn đau mà trả lời Chu Tử Duệ: "Tử Duệ, hôm nay tớ không có thời gian. Nhưng sẽ giữ lại một nửa mô hình cho cậu, chờ mấy ngày nữa cùng ráp."

Cậu nhờ Lương Sùng đến phòng hôm qua chụp hộ cậu mô hình bán thành phẩm kia, Lương Sùng đại khái là đang chìm đắm trong công việc, không ngẩng đầu cầm di động gửi ngay một tấm ảnh cho cậu.

Ninh Diệc Duy mở ảnh Lương Sùng gửi lên, nhìn một lượt, thấy không hài lòng, thở dài vài hồi, thấy Lương Sùng không hỏi cậu sao lại thở dài, không thể làm gì hơn là nói: "Ài, có vài linh kiện xung quanh chưa chụp được, nhìn cứ như mua chiến hạm giả về ấy."

Lương Sùng không nói gì, Ninh Diệc Duy tiếp tục nói: "Ống kính hơi lệch này, không giống như người chuyên nghiệp chụp ra."

"Ha," Lương Sùng buông máy tính bảng xuống, quay đầu nhìn Ninh Diệc Duy, ôm hai tay đáp: "Chê anh không chuyên nghiệp?"

Ninh Diệc Duy ưu thương lắc đầu, nói: "Cũng không thể nói là hoàn toàn chụp hỏng, ít nhất anh cũng chụp được thân tàu vào."

Lương Sùng nhìn Ninh Diệc Duy vài giây, tay không mạnh không nhẹ véo má Ninh Diệc Duy một cái, nói: "Ninh Diệc Duy, em ngốc đấy à."

Ninh Diệc Duy tha thiết mong chờ nhìn Lương Sùng, rồi "Haiz" một tiếng. Lương Sùng lắc đầu vô cùng bất đắc dĩ, nói "Được rồi, em đợi chút" rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Qua một lát, điện thoại di động của Ninh Diệc Duy nhận được một yêu cầu gọi video, là Lương Sùng gọi sang.

Ninh Diệc Duy vừa nhấn đồng ý thì thấy hình ảnh ở phía Lương Sùng là căn phòng mà Ninh Diệc Duy lắp ráp mô hình ngày hôm qua, âm thanh Lương Sùng từ loa ngoài truyền tới. Lương Sùng nói: "Bạn nhỏ Ninh Diệc Duy yêu thích chụp ảnh chuyên nghiệp, muốn anh chụp thế nào đây?"

"Như vậy! Như vậy đó!" Ninh Diệc Duy bảo Lương Sùng lùi về sau, hướng điện thoại di động lên trên, lại nghiêng đi một chút, thấp xuống một tẹo, tập trung vào thân tàu chiến, cuối cùng mới chụp được bức ảnh thỏa mãn, gửi cho Chu Tử Duệ.

Chu Tử Duệ mất mát trả lời: "Được! [emoji rơi lệ]. Ps: ảnh chụp tương đối tốt, tớ lưu lại rồi!"

Buổi tối, Lương Sùng gọi đầu bếp tới nhà làm cơm, còn mang theo một chiếc bánh ngọt đẹp mắt và ngon lành. Cơm nước no nê xong, Ninh Diệc Duy dựa vào người Lương Sùng, nằm trên ghế sô pha xem phim tài liệu, lim dim sắp ngủ tới nơi.

Nếu để Ninh Diệc Duy tự mình đánh giá sinh nhật  lần thứ 20 này thì cậu vốn nghĩ là những việc cậu phải làm có rất nhiều, nhưng ngờ đâu lại tự nhiên nước chảy mây trôi nằm ở nhà cùng Lương Sùng cả ngày, cái gì cũng không làm.

Ngoại trừ Lương Sùng dưới sự chỉ đạo chuyên nghiệp của cậu chụp ra bức ảnh kia, cũng có thể xem là một món lưu niệm không tệ.

Sinh nhật Ninh Diệc Duy trôi qua không lâu, Chu Tử Duệ rốt cục được mời đến nhà Lương Sùng, hợp lực cùng Ninh Diệc Duy ráp xong một nửa chiến hạm còn lại.

Lương Sùng cho người làm một cái hộp kính pha lê để đặt bảo bối của Ninh Diệc Duy vào, đặt trên kệ trưng bày ở hành lang thong tới thư phòng tầng 3, kẹp giữa một đống đồ quý giá.

Học kỳ cuối năm thứ tư đại học của Ninh Diệc Duy tới gần, mà Lương Sùng bắt đầu lịch công tác dày đặc. lần trước anh nán lại úc quá lâu, số công việc chồng chất chưa giải quyết trong thời gian nhất định vẫn cần phải hoàn thành, Ninh Diệc Duy trước đây vốn thấy chẳng hề hấn gì nhưng hiện tại vô cùng ghét nhà Lương Sùng không người, cho nên mỗi ngày đều tự học ở thư viện trường cùng Chu Tử Duệ.

Hôm nay là ngày thứ tư Lương Sùng rời nhà, Chu Tử Duệ buổi tối phải đi làm nền cho anh họ đi mai mối, Ninh Diệc Duy chỉ đành tự đến căn tin ăn cơm rồi đến lầu hai trung tâm thí nghiệm xem vài thứ đang nghiên cứu.

Vừa hay trợ giáo Thôi cũng có mặt, Ninh Diệc Duy chào hỏi anh ta một chút rồi cùng hàn huyên vài câu.

Rất nhanh đã 9 giờ, Ninh Diệc Duy thu dọn đồ đạc xuống lầu. hôm nay cha mẹ cậu cũng ở thành phố D, cậu phải vượt hơn nửa nội thành để về nhà, không thể ở lại quá muộn được.

Lúc đi đến sảnh lầu một đã đánh nhau với kt trước kia, Ninh Diệc Duy đột nhiên bị người ta gọi lại.

"Này — cháu ơi, chào cháu."

Gọi Ninh Diệc Duy lại là một người phụ nữ trung niên ăn mặc rất chỉnh chu. Vẻ mặt bà mang theo chút ít căng thẳng và nôn nóng, giọng nói hơi thấp, lưng ưỡn đến rất thẳng, mái tóc rất dài, trên người đeo trang sức nhã nhặn.

Ninh Diệc Duy bỗng nhiên nghĩ, khi còn trẻ bà ấy hẳn phải là một người phụ nữ rất xinh đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!