Chương 35: (Vô Đề)

8 giờ 21 phút sáng, điện thoại Lương Sùng trên đầu giường bắt đầu rung lên, kéo dài tận 2 phút, liên tục không ngừng.

Lương Sùng không muốn để ý tới, nhưng Ninh Diệc Duy nằm trong vòng tay anh bất an động đậy mấy lần, dường như sắp bị đánh thức, anh không thể làm gì khác hơn là ngồi dậy lấy di động.

Mới vừa cầm lên thì Ninh Diệc Duy đã vươn người ôm lấy eo anh, chôn đầu vào lồng ngực anh. Lương Sùng dỗ dành mà vỗ lên lưng cậu, anh muốn tắt di động nhưng vừa liếc nhìn đã thấy ba chữ "Khổng Thâm Phong" hiện rõ trên màn hình.

Lương Sùng tỉnh táo lại.

"Ai vậy," Ninh Diệc Duy rốt cục vẫn bị đánh thức, mơ màng ngẩng đầu, đôi môi cọ cọ lên cằm Lương Sùng, giơ tay vừa muốn lấy điện thoại trên tay anh vừa ngây ngô nói: "Ồn quá à, tắt đi."

Tuy sức Ninh Diệc Duy không lớn nhưng Lương Sùng cầm điện thoại không chắc, Ninh Diệc Duy một tay vồ qua di động liền rơi xuống sàn nhà, phát ra âm thanh va chạm không nặng không nhẹ.

Ninh Diệc Duy nhất thời yên tĩnh hơn, sau vài giây cậu không nói năng gì mà xoay lung lại, giả vờ như chưa có gì xảy ra, còn chưa xoay hết đã bị Lương Sùng túm vai lôi trở lại.

"Sao đây, Ninh Diệc Duy" âm thanh Lương Sùng kề sát bên tai Ninh Diệc Duy "Làm rơi di động của anh lại giả vờ như không làm gì thế à?"

Ninh Diệc Duy biết cái người không hiền lành này sẽ nhân cơ hội bắt chẹt mình, cậu nghe thấy tiếng rung vẫn duy trì của di động trên sàn nhà, ngay lập tức nhắm tịt mắt không cựa quậy, nói: "Không phải vẫn kêu được sao, cũng chưa bị rớt hỏng mà."

"Có à" Lương Sùng nửa đè lên Ninh Diệc Duy, vô liêm sỉ nói: "Sao anh không nghe?"

"Ai da" Ninh Diệc Duy mở mắt, đẩy đẩy mặt Lương Sùng ra, nói: "Anh mau nghe điện thoại đi!"

Lương Sùng không quậy cùng cậu nữa, anh nhặt di động rồi ra ngoài, tới hành làng đóng cửa lại rồi mới nghe máy.

Giọng nói tha thiết của Khổng Thâm Phong truyền tới: "Tiểu Lương à, tiểu Ninh dậy chưa?"

"…" Lương Sùng nhớ lại hôm qua dường như anh đã nói với Khổng Thâm Phong "ngài đừng suy nghĩ lung tung", bây giờ khó tránh khỏi cảm thấy chột dạ, anh dừng lại một chốc mới nói: "Vẫn chưa."

"Vậy ư?" Khổng Thâm Phong vẫn chưa nhận ra sự lung túng của Lương Sùng, ông hồ nghi "Đã 8 giờ 22, theo lý thì phải dậy rồi chứ nhỉ, lúc chúng ta trao đổi e

-mail thì thằng bé nói mỗi sáng đều trả lời đúng 7 giờ 10, cho thấy thằng bé là một thanh niên sinh hoạt rất có quy luật, sao bây giờ vẫn chưa dậy?"

"Có lẽ hôm qua chơi vui nên thức khuya, sáng dậy sớm không nổi," Lương Sùng dối trá đáp, lại hỏi tiếp "Dì tôi thế nào rồi?"

"Tâm trạng ổn định hơn nhiều rồi," Khổng Thâm Phong dừng một chút, nói "Bà ấy muốn gặp tiểu Ninh một chút, được chứ?"

Lương Sùng liếc nhìn cửa phòng đóng chặt, không trả lời ngay.

Thực ra thì Khang Dĩ Hinh muốn gặp Ninh Diệc Duy cũng chẳng cần phải dò hỏi anh có được hay không. Lương Sùng không phải người trong cuộc, cũng không phải người bị hại, không nên đưa ra lựa chọn thay Ninh Diệc Duy, cũng không có tư cách can thiệp.

Lương Sùng hi vọng Khổng Thâm Phong có thể tự thu xếp cho chính họ, chỉ là anh muốn có thời gian để chuẩn bị động viên Ninh Diệc Duy, dù sao chuyện này đối với hai gia đình hay đối với Ninh Diệc Duy mà nói đều là chuyện lớn.

Nhưng vấn đề Lương Sùng đang suy tư cũng không phải chuyện này. Anh cảm thấy người dì kia tính cách nóng nảy, trạng thái tinh thần bây giờ có thể không thích hợp gặp Ninh Diệc Duy.

Khổng Thâm Phong nhận thấy tốc độ nói chuyện của Lương Sùng hôm nay so với hôm trước có chậm hơn một ít, dường như mỗi câu mỗi chữ đều phải cân nhắc thật kỹ.

Sau khi ông nói cho Lương Sùng nghe Khang Dĩ Hinh muốn gặp Ninh Diệc Duy, Lương Sùng im lặng thật lâu khiến Khổng Thâm Phong nhớ lại câu nói trước đây của Lương Sùng "Cuộc sống hiện tại của Ninh Diệc Duy rất ổn định."

"Thế nào" Khang Dĩ Hinh một bên kéo kéo tay áo ông, trên mặt thoáng lên nét thân mật không rõ, mang theo sự rụt rè và do dự.

Khổng Thâm Phong ra dấu tay, ý bảo bà bình tĩnh đừng nôn nóng, thẳng thắn đặt di động trên bàn, mở loa ngoài, để Khang Dĩ Hinh cùng nghe.

Đôi mắt Khang Dĩ Hinh sưng húp, bọng mắt rất lớn, trong mắt đều là tơ máu đỏ hồng. Bà đem di động đẩy ra xa một chút, dùng âm gió nói với Khổng Thâm Phong: "Tôi muốn gặp thằng bé, ông hỏi Lương Sùng làm gì?"

Khổng Thâm Phong lại lộ ra vẻ mặt chần chờ khiến bà phiền muộn.

Nếu không phải bà có quá nhiều tâm sự, đầu óc đang đảo lộn, không rảnh mắng chửi ông, thì đã mắng từ chuyện xem thực đơn cũng phải do dự tận 20 phút rồi trả thực đơn lại cho bà, cho đến chuyện Khổng Thâm Phong thiếu hụt năng lực tự gánh vác, không chịu đi tìm thợ cắt tóc mà để tóc tai như gã lang thang.

"Dì muốn gặp em ấy, thực ra không cần hỏi tôi." Lương Sùng cuối cùng cũng nói "Cần tôi sắp xếp sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!