Chương 33: (Vô Đề)

Lương Sùng đang dự một buổi tiệc từ thiện thì nhận được điện thoại vủa Khổng Thâm Phong.

Từ lúc Khổng Thâm Phong đợi Khang Dĩ Hinh ở sân bay tối qua cho đến lúc quyết định gọi cho Lương Sùng để xác nhận đã hơn hai mươi tiếng.

Lương Sùng buộc chính mình không được suy nghĩ nhiều, lúc đối mặt với Ninh Diệc Duy cố gắng tự nhiên hết sức, chuyện gì đến sẽ đến, gấp hơn cũng vô dụng thôi.

Tiệc rượu từ thiện tổ chức ở tầng cao nhất của một khách sản mới mở, vốn đã sắp xếp vào lúc trưa mai nhưng vì đợi phó chủ tịch Lương Sùng thuận lợi có mặt mới sửa lại thời gian. Vì ngày mai là sinh nhật Ninh Diệc Duy, Lương Sùng không rảnh cả ngày. Sau khi buổi đấu giá từ thiện kết thúc, tiệc rượu cũng đi đến cuối, nam nữ quần là áo lượt nâng ly, người người tụm lại thành nhóm, túm năm tụ ba ở mọi nơi tán chuyện phiếm.

Lương Sùng nhìn đồng hồ chuẩn bị rời khỏi, lúc ra đến cửa thì bị một trưởng bối đã lâu không gặp gọi lại. Anh cầm ly rượu, lên sân thượng trò chuyện với vị trưởng bối đó.

Vị kia rất quan tâm tình trạng sức khỏe của Lương Khởi Triều, Lương Sùng đáp vài câu, thư ký đứng cách đó không xa đột nhiên hướng về phía anh hai bước. Lương Sùng nhìn sang, thấy cô đang cầm di động, nhẹ nhàng chỉ lên màn hình, ra hiệu Lương Sùng rằng điện thoại anh đợi đang gọi tới.

Lương Sùng ngượng ngùng nói với trưởng bối nọ "Xin lỗi ngài, tôi có điện thoại khẩn." trưởng bối thông cảm, anh vội vã đi qua nhận di động, đi tới một góc của sân thượng.

"Dì cậu không được ổn lắm, vừa mới ngủ thôi." Khổng Thâm Phong nói.

Lòng Lương Sùng chùn xuống, anh không rõ Khổng Thâm Phong đã nói thế nào với dì, cũng không biết kết quả rốt cục ra sao, chỉ thấy âm thanh khàn khàn như mất hết sức sống của Khổng Thâm Phong, có lẽ sợ đánh thức Khang Dĩ Hinh nên đè giọng xuống rất thấp.

Khổng Thâm Phong ngưng một chút, tiếp tục: "Cũng chưa có nói gì, ta không biết an ủi bà ấy thế nào, sợ cậu nôn nóng nên gọi trước cho cậu."

"Ngài trước hết cứ bên cạnh dì, nếu có chuyện cần tôi hỗ trợ, có thể tìm tôi bất cứ lúc nào."

"Ta biết rồi."

Khổng Thâm Phong vừa dứt lời thì Lương Sùng nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến tiếng nói mơ màng dường như thuộc về Khang Dĩ Hinh, tiếp đó là giọng nói dỗ dành đáp lại của Khổng Thâm Phong dành cho Khang Dĩ Hinh.

Lương Sùng kiên nhẫn đợi, đầu kia điện thoại yên tĩnh đi, Khổng Thâm Phong cầm di động lên hỏi Lương Sùng: "Tiểu Ninh thế nào rồi?"

"Vẫn tốt, hiện đang ở nhà tôi." Lương Sùng nhìn những tòa nhà phía xa bên kia cầu, dòng xe cộ qua lại tấp nập, uống một hớp champagne.

"Sao lại ở nhà cậu?" Khổng Thâm Phong lập tức hỏi.

Lương Sùng ngửi được một tia cảnh giác không giấu nổi trong giọng nói của Khổng Thâm Phong, anh hơi buồn cười, nói: "Ba mẹ em ấy hay ra ngoài, từ nhỏ đến lớn đều thường ở nhà tôi, ngài đừng hiểu lầm."

"Ồ." Khổng Thâm Phong lúng ta lúng túng đáp.

Hai bên yên lặng một hồi, Lương Sùng nói với Khổng Thâm Phong: "Ngày mai là sinh nhật em ấy, nếu ngài muốn thì có thể nhắn tin chúc mừng sinh nhật cho em ấy."

"À, được, được." Khổng Thâm Phong cảm kích đồng ý, bỗng khựng lại, qua vài giây sau mới do dự nói với Lương Sùng: "Tiểu Lương, thực ra sinh nhật Diệc Duy là hôm nay, rạng sáng bốn giờ."

Lương Sùng sửng sốt, suy nghĩ lại, hình như đúng là vậy.

"Lúc thằng bé ra đời không giống như bây giờ," Khổng Thâm Phong như lâm vào hồi ức, hãy còn đang nói "Hôm đó ta ngồi chờ ngoài phòng sinh, dì cậu tiến vào phòng mười hai tiếng ròng, nhóm đàn ông chờ vợ sinh cùng lúc với ta đều nhận được tin vui, cũng có bác sĩ quen mặt đi ngang qua khuyên ta về nghỉ, nhưng dì cậu chịu khổ trong phòng sinh thì làm sao ta ngủ được. Sau đó đồng hồ điểm bốn giờ sáng, y tá hộ sinh đi ra nói, vợ ta sinh một bé trai, nặng 3kg, cao 52cm.

Ta đã nghĩ đầu thằng bé này cũng không lớn lắm nhưng lại rất biết giày vò mẹ nó."

"Thôi, không nói nữa, ta cũng ngủ một chút, từ tối qua đến giờ vẫn chưa chợp mắt."

Lương Sùng theo bản năng cúi đầu nhìn đồng hồ, đã 10h rưỡi. Không biết Ninh Diệc Duy đang làm gì.

Sau khi cúp máy, Lương Sùng đi cùng thư ký xuống lầu.

Trên đường về nhà, xe đi qua một con phố, Lương Sùng thoáng thấy cửa hàng đồ ngọt còn mở cửa, anh bảo tài xế dừng xe chờ anh ở ven đường, xuống xe đi vào cửa hàng.

Thư ký cũng không đoán được anh muốn làm gì nên đành đi theo vào, vừa muốn hỏi lại thôi, bồi hồi mà cùng anh xem bánh trong tiệm, suốt mấy phút vẫn không dám nói lời nào. Lương Sùng cũng không nói gì với cô, hết sức chuyên chú suy nghĩ sở thích của Ninh Diệc Duy, cuối cùng chọn cái lớn nhất, bởi thực sự không am hiểu chọn bánh, nghĩ nếu mua một cái thật to thì điềm tốt cũng nhiều.

Trở vào xe, Lương Sùng đặt bánh bên cạnh ghế ngồi, trong đầu không tự chủ được vang lên những lời liên miên của Khổng Thâm Phong.

"Bé trai, nặng 3kg, cao 52cm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!