Chương 32: (Vô Đề)

Nói ra cũng thật ly kì, chiều hôm đó Khang Dĩ Hinh đang dự hội nghị, mỗi một chương trình trong hội nghị đều bởi vì chuyện đột ngột phát sinh mà kéo dài không ít thì giờ, dẫn đến thời gian kết thúc so với dự kiến chậm hơn một tiếng. Khang Dĩ Hinh chắn chắc không kịp lên máy bay, vô cùng bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là bảo thư ký thay đổi sang chuyến bay tiếp theo.

Sau khi hội nghị kết thúc, Khang Dĩ Hinh vội vã đến sân bay, trong túi du lịch trừ một bộ quần áo để thay thì chẳng mang thứ gì khác.

Hai giờ hành trình, Khang Dĩ Hinh chỉ uống nửa cốc nước, dạ dày bà rất khó chịu, ăn không được thứ gì, hôm qua Khổng Thâm Phong vạn năm mới có một lần nghiêm túc hiếm thấy, cộng thêm chuyện Khổng Tống bị trường học cưỡng chế chuyển trường, làm cho bà mất ngủ cả đêm.

Khang Dĩ Hinh biết có gì đó không đúng, nhưng không biết nguồn gốc nằm ở đâu, có thể là từ sau khi Khổng Thâm Phong hỏi bà, có còn nhớ sản phụ nằm chung phòng khi bà sinh Khổng Tống hay không, cũng  có thể là trước đó nữa. Trái tim bà lơ lửng đã lâu, nên Khổng Thâm Phong vừa mở miệng thì đồng ý tới tìm ông ngay lập tức.

Máy bay dừng hẳn, cửa khoang mở ra, Khang Dĩ Hinh gấp không đợi nổi đi ra ngoài. Có lẽ do tinh thần hốt hoảng, rõ ràng là bước đi trên đất bằng mà chân bà đột nhiên vấp một cái, túi xách rơi xuống đất, tay chống trên băng chuyền thủy tinh mới không ngã sấp xuống.

Đi tới cửa, bà nhìn thấy Khổng Thâm Phong đợi mình cách đó không xa, tăng nhanh bước chân đi tới.

Khổng Thâm Phong miễn cưỡng nở nụ cười với bà, nhận lấy túi xách, chỉ nhìn bà một cái rồi xoay người vừa đi vừa nói: "Tôi gọi xe rồi, chúng ta tới chỗ xe đậu."

Giọng nói của ông khàn khàn yếu ớt, sắc mặt cũng tệ, vai hơi sụp xuống, bước đi nặng nề.

Lần Khang Dĩ Hinh thấy Khổng Thâm Phong như thế này là lúc mẹ Khổng Thâm Phong bệnh mà qua đời.

Lên xe, tài xế bắt đầu chạy khỏi sân bay Khang Dĩ Hinh ngồi một chốc mà thấy Khổng Thâm Phong vẫn chưa nói chuyện, bà không nhịn được tới gần, hỏi: "Đến cùng là có chuyện gì mà vội vã bảo tôi đến đây?"

"Về nơi ở của tôi rồi nói tiếp," Khổng Thâm Phong lắc đầu, lại hỏi Khang Dĩ Hinh "Ngày mai bà về à?"

"Đương nhiên, sáng sớm mai phải đi, ông quên ngày mai là sinh nhật Tiểu Tống rồi sao, có rảnh thì về cùng tôi luôn." Khang Dĩ Hinh nói.

Bà đã chuẩn bị cho Khổng Tống không ít thứ mà thanh niên sẽ thích, tối nay cũng đã bảo trợ lý mang đến cho con trai. Khổng Tống nói muốn trưa mai ăn cơm với bà, buổi tối thì ăn cơm với bạn học, Khang Dĩ Hinh đã bảo trợ lý đặt nhà hàng tốt cho cậu ta.

Công tác của Khang Dĩ Hinh rất bận rộn, không thể mọi lúc mọi nơi đều hầu một bên con trai, nên muốn bồi thường bằng cách khác cho Khổng Tống.

"Nhớ chứ," Khổng Thâm Phong "Nhưng ngày mai e là…"

"Không được thì thôi vậy," Khang Dĩ Hinh thấy Khổng Thâm Phong do dự, không nhịn được mà oán giận: "Sinh nhật không về được thì đành vậy. chuyện Tiểu Tống chuyển trường phải làm thế nào, ông nhớ nghĩ kỹ một chút."

"Tôi biết," Khổng Thâm Phong không nhìn ra là thật tâm hay qua loa mà hỏi "Tâm trạng Khổng Tống thế nào?"

"Còn có thể thế nào," bà phức tạp nhìn Khổng Thâm Phong một cái, bất đắc dĩ nói "Buồn bã ỉu xìu cả buổi tối, vừa nói vừa ấm ức… này, đừng nói với tôi là ông thực sự không định giúp con trai đấy?!"

Chuyện hôm qua xảy ra quá đột ngột, Khổng Tống ủ rũ cúi đầu về nhà, vừa nhìn thấy bà thì cả người xìu xuống, nói chuyện oan ức lóng ngóng, cực kì đáng thương.

Khang Dĩ Hinh tất nhiên là đau lòng, hỏi chuyện gì xảy ra, nghe Khổng Tống nói trường học thông báo muốn sắp xếp cho cậu ta chuyển trường, bà lập tức gọi điện thoại muốn cứu vãn lại phát hiện chuyện không đơn giản như thế. Lương Sùng một chút thể diện cũng không cho người dì này, nhưng anh rể bà hiện còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, vì chuyện này mà kinh động đến chị thì không ra dáng người lớn lắm.

"Có phải nó muốn tôi đến trường nói đỡ cho nó không?" Khổng Thâm Phong nói.

"Chuyện ở trường dù sao ông nói cũng có tác dụng hơn," Khang Dĩ Hinh nói, bà nghĩ đến dáng vẻ phiền não ấp a ấp úng của Khổng Tống đêm qua, bổ sung thêm một câu: "Nhưng chuyện này thật kì quái. Tiểu Tống rốt cuộc là vì sao ầm ĩ với cậu học trò kia của ông, tôi nghe mà chẳng hiểu ra làm sao cả."

Khang Dĩ Hinh thực ra không muốn để Khổng Thâm Phong cảm nhận được thành kiến của bà đối với cậu sinh viên kia, cho nên không nói những điều không nên nói, chỉ dùng "cậu học trò kia của ông" để ám chỉ Ninh Diệc Duy.

"Lúc nãy trong khi chờ bà, tôi đã hỏi Lương Sùng," Khổng Thâm Phong nói "Hôm đó dưới lầu trung tâm thí nghiệm, Khổng Tống gặp Ninh Diệc Duy và mẹ nuôi thằng bé, nó nói mẹ nuôi Ninh Diệc Duy là nhân viên giao hàng, Ninh Diệc Duy bảo Khổng Tống xin lỗi, nó không chịu, hai đứa liền đánh nhau."

Khang Dĩ Hinh ngẩn người, phản ứng đầu tiên là muốn phản bác Khổng Thâm Phong "Con trai chúng ta sao có thể không lễ phép như vậy" mà nói không ra khỏi miệng, nhớ lại lời Khổng Tống hôm qua đầu đuôi không khớp, trong lòng bất đắc dĩ tự có câu trả lời.

Bà suy nghĩ một đỗi, thả nhẹ tiếng nói, nhẹ nhàng xin xỏ cho Khổng Tống: "Vậy thì có thể liên quan gì đến Lương Sùng? Nếu có thì hay là vầy đi, tôi mang Tiểu Tống đến gặp mặt xin lỗi, được không? Nếu thực sự phải chuyển trường, Tiểu Tống chắc chắn sẽ bị bạn học cười chết mất."

Khổng Thâm Phong vẻ mặt phức tạp thở dài, không nói gì thêm.

Khang Dĩ Hinh biết Khổng Thâm Phong hiểu được chuyện gì đó, giờ đang còn trên xe nên bà không tiện hỏi nhiều, đợi khi xe dừng ở dưới nơi ở của Khổng Thâm Phong, hai người vào thang máy, lên phòng đóng cửa, Khang Dĩ Hinh mới nói: "Được rồi, bây giờ có thế nói chứ?"

Khổng Thâm Phong ngồi xuống ghế dựa cạnh bàn ăn, ông nhìn Khang Dĩ Hinh, ở góc nhìn từ dưới lên.

"Dĩ Hinh." Ông gọi Khang Dĩ Hinh một tiếng, rồi bỗng dưng ngậm chặt miệng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!