Ninh Diệc Duy nán lại nước Úc với Lương Sùng gần một tuần.
Lương Khởi Triều đã tỉnh dậy vào ngày thứ hai sau phẫu thuật, đang nằm theo dõi ở phòng chăm sóc đặc biệt, phản ứng bài xích không có, tim ghép khá là thích hợp. Ban ngày Lương Sùng đến bệnh viện, dặn dò Ninh Diệc Duy muốn đi đâu thì bảo tài xế đưa đi.
Ninh Diệc Duy vốn nghĩ ba Lương Sùng đang dưỡng bệnh mà cậu còn chạy lung tung thì không tốt, cho nên dưới sự đề cử của Chu Tử Duệ, vào buổi chiều hôm trước khi về nước, cậu đến một bảo tàng lịch sử tự nhiên.
Đồ vật trong bảo tàng không ít, Ninh Diệc Duy đi loanh quanh nửa ngày, vừa dạo vừa nhắn tin với Chu Tử Duệ, mua cho Chu Tử Duệ mấy thứ cậu ta muốn, suy nghĩ một hồi, mua đồ lưu niệm cho những người cậu có thể nghĩ tới.
Trong đó cũng bao gồm Khổng giáo sư đã giúp cậu xin nghỉ, chỉ là Ninh Diệc Duy không biết khi nào Khổng giáo sư trở về, làm sao để trao quà lưu niệm đến tay ông.
Viện bảo tàng 5 giờ đóng cửa, lúc đó Ninh Diệc Duy mới về, nhấc theo một túi đồ lớn xuống xe, vào nhà Lương Sùng thì thấy Lương Sùng và Khang Mẫn Mẫn ngồi nói chuyện trong phòng khách, sắc mặt Khang Mẫn Mẫn và Lương Sùng không được tốt cho lắm.
Ninh Diệc Duy hơi ngượng ngùng chào một câu "Con chào dì ạ." Rồi đặt túi đồ xuống huyền quan.
"Mua gì thế?" Lương Sùng quét mắt nhìn túi đồ một lượt.
"Quà lưu niệm." Ninh Diệc Duy nói.
Cậu đi tới một góc số pha ngồi xuống, tạo thành khoảng cách đủ cho ba người ngồi giữa cậu và Lương Sùng, chẳng khác nào giấu đầu lòi đuôi.
Lương Sùng nhìn cậu, môi hơi cong lên, chỉ nói: "Có phần cho tôi không?"
"Mua cho con làm gì," Khang Mẫn Mẫn xen vào, lời nói ẩn chứa sự châm chọc "Con muốn gì sao không tự mua đi?"
Ninh Diệc Duy không dám nói gì, rụt người nhìn hai mẹ con thoạt trông như vừa cãi nhau xong này.
Khang Mẫn Mẫn không đợi Lương Sùng trả lời, nói mệt rồi lên lầu nghỉ ngơi.
Đợi bóng dáng Khang Mẫn Mẫn biến mất sau thang lầu, Lương Sùng mới hất cằm với Ninh Diệc Duy: "Ngồi qua đây."
Ninh Diệc Duy nhích tới, cẩn thận hỏi Lương Sùng: "Anh và dì cãi nhau hả?"
"Ừm," Lương Sùng thừa nhận mà không nói rõ lý do, anh ngắt mặt Ninh Diệc Duy một cái, hỏi: "Thật sự không có quà cho tôi?"
Ninh Diệc Duy mím mím môi, nói có, đi qua lấy túi quà để trước mặt Lương Sùng, cho anh xem: "Ngoại trừ cái này, cái này, cái này, cái này, cái này nữa, còn cả cái này, anh có thể chọn cái khác."
Lương Sùng lấy ra một món được đóng gói khác biệt trong số những "cái này" của Ninh Diệc Duy, hỏi: "Đây là gì?"
"Em tặng Khổng giáo sư," Ninh Diệc Duy nói "nhưng không biết lần này ngài ấy đi Tokyo bao giờ mới về, có thể gặp mặt hay không nữa."
Lương Sùng nghe thấy ba chữ "Khổng giáo sư" thì khựng lại, ra vẻ tùy ý hỏi Ninh Diệc Duy: "Quan hệ thầy trò hai người không phải khá tốt sao, em nhắn tin hỏi ông ấy khi nào về đi."
"Dạ," Ninh Diệc Duy chọn một hộp nhỏ trong túi đồ đưa cho Lương Sùng, nói: "Thực ra cái nay tặng cho anh."
Lương Sùng lấy đồ ra, là một mô hình con cá bằng nhựa.
"Đây là cái gì?" Lương Sùng nhìn chẳng thấy có chỗ nào đặc biệt.
"Cá rồng á." Ninh Diệc Duy tràn đầy phấn khởi giới thiếu, "Nhìn rất ngoan ngoãn xinh xắn phải không, thực tế thì cá rồng là loài ăn thịt, tính tình hung bạo, ý thức bảo vệ lãnh thổ rất mạnh!"
"…" Lương Sùng mặt không cảm xúc, không biết nên đánh giá món quà này như thế nào, tặng quà mà còn trực tiếp khắc họa bản tính hung hăng của người nhận, anh vẫn nên cảm ơn tán thưởng của Ninh Diệc Duy về mình.
Ninh Diệc Duy nhìn Lương Sùng một chốc, không nhịn được cười: "Anh ngốc chưa kìa, gạt anh thôi."
Cậu lấy cá lại, cúi đầu xoa nắn đuôi cá: "Hôm nay tìm lâu ơi là lâu mà vẫn không tìm thấy đồ tốt, cho nên lần sau mới tặng cho anh được. nhưng mà con cá rồng này khá là giống —"
Lời Ninh Diệc Duy mới được phân nửa đã bị Lương Sùng thiếu kiên nhẫn kéo qua hôn lấy. Bất kể hôn nhau bao nhiêu lần, Ninh Diệc Duy đều vô cùng hồi hộp, cậu nửa quỳ trên sô pha, một tay nắm lấy đệm dựa trên ghế, một tay thì bị Lương Sùng nắm, trên tay chẳng có bao nhiêu sức, mềm mại đặt trong lòng bàn tay Lương Sùng.
Đôi môi Ninh Diệc Duy ẩm ướt hồng hào, tựa như giọt sương mong manh, khiến người ta muốn chiếm hữu và cất giấu cho riêng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!