Xét từ một góc độ nào đó mà nói thì Lương Khởi Triều đã xem như may mắn, cùng ngày bệnh tái phát liền có tim thích hợp để phẫu thuật. người hiến tặng là một người đàn ông trung niên chết não vì tai nạn giao thông, từng đăng ký hiến tặng bộ phận cơ thể, dựa vào máy hô hấp duy trì mạng sống, chỉ cần đợi bác sĩ tới Úc là có thể tiến hành cấy ghép giải phẫu.
Mặt khác, vận may của Lương Khởi Triều cũng không tốt lắm.
Ông đã từng phẫu thuật hai lần trong tình trạng thân thể kém, Lương Sùng cần phải tìm bác sĩ giỏi nhất ở phương diện này tới làm phẫu thuật để bảo đảm tỷ lệ cấy ghép thành công.
Mấy ngày gần đây, Lương Sùng gần như chưa từng chợp mắt. Tâm trạng Khang Mẫn Mẫn suy sụp, anh nhất định phải cố gượng, quyết sách quan trọng của công ty không thể nào cách vuột khỏi anh, còn phải tập trung sắp xếp chuyện phẫu thuật không được thư giãn giây phút nào. Anh rõ là đã sức cùng lực kiệt, lại cứ như mất đi khả năng ngủ nghỉ, chẳng khi nào được yên giấc.
Đến bệnh viện, trước khi phẫu thuật, bác sĩ mổ chính xem xét kỹ các chỉ tiêu báo cáo của Lương Khởi Triều, nhìn qua coi như ổn định, khiến Lương Sùng và Khang Mẫn Mẫn thoáng yên tâm hơn chút ít.
Khi đèn đỏ phòng giải phẫu sáng lên, Lương Sùng thở ra một hơi thật dài, đứng ngoài cửa một đỗi mới theo Khang Mẫn Mẫn đến phòng nghỉ.
Chuyện người cần làm đã hết, còn lại đều phải nghe ý trời.
Trong phòng nghỉ mở âm nhạc êm dịu, giai điệu tươi vui xen lẫn bình yên, có lẽ là vì để người nhà bệnh nhân có thể an tâm hơn, cũng có thể khiến cảm giác chờ đợi ngắn đi.
Có lẽ Lương Sùng khó bị ảnh hưởng từ bên ngoài, hết thảy những thứ kia không thể làm anh an lòng mà chỉ khiến anh thấy tiếng nhạc quá lớn quá ồn, vẫy tay gọi trợ lý chỉnh âm lượng nhỏ xuống.
Đợi tiếng nhạc nhỏ đi, Lương Sùng suy nghĩ một chốc, đeo tai nghe chuẩn bị gọi cho Ninh Diệc Duy.
Tuần này Ninh Diệc Duy không tìm anh nhiều, mỗi ngày chỉ dám quanh quẩn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon, thi thoảng hỏi anh ăn cơm chưa, cứ như người cha già muốn liên lạc hỏi thăm thân cận với con gái mà không tìm ra cách.
Mà cũng chỉ có mỗi ngày nhận tin nhắn của Ninh Diệc Duy, giây phút xem tin nhắn kia Lương Sùng sẽ đột ngột tỉnh táo hơn, cảm thấy kinh sợ khi chính mình vẫn còn sống.
Lương Sùng thường cho là Ninh Diệc Duy ngây thơ sẽ bị nhiều người thừa cơ lợi dụng, ngây thơ như thế là không cần thiết, nhưng Ninh Diệc Duy lại không rộng lượng cho lắm, khiến Lương Sùng vì mất mà có lại được cảm thấy may mắn.
Cũng có lẽ Ninh Diệc Duy sẽ hiểu.
Lương Sùng thậm chí bắt đầu giấc mơ tốt đẹp.
Bây giờ là buổi trưa trong nước, Ninh Diệc Duy biết hôm nay là ngày phẫu thuật ghép tim của Lương Khởi Triều, có lẽ là sợ làm phiền Lương Sùng, ngay cả tin nhắn chào buổi sáng cũng chưa gửi cho anh.
Lương Sùng nhìn ảnh liên lạc mới cài lại, trên cái tên "nhóc nô lệ" là một bức hình của Ninh Diệc Duy vào sinh nhật năm ngoái, Ninh Diệc Duy bị anh bôi cho một mặt đầy kem bơ, lòng nghĩ nếu bây giờ gọi cho Ninh Diệc Duy, Ninh Diệc Duy nhất định sẽ thụ sủng nhược kinh (được thương mà sợ), bèn dựa vào lưng ghế ấn ấn số.
Không ngờ chuông reo mới một chút đã bị Ninh Diệc Duy ngắt máy.
Có lẽ là kích động quá nên ấn nhầm.
Lương Sùng ngồi thẳng dậy, uống một hớp nước, quyết định cho Ninh Diệc Duy thêm một cơ hội, gọi lại lần nữa, lúc này chuông reo nử nhịp đã bị ngắt máy.
Mấy giây sau, Ninh Diệc Duy gửi cho anh một tin nhắn: "Em đang dự hội nghị định kì!"
Còn gửi kèm một tấm ảnh chụp trộm bóng lưng ktp ngồi ghế trước, nhắn tiếp: "Khổng giáo sư cũng ở đây, hiếm có đó!"
Lương Sùng trả lời lại chữ "ồ", cảm giác như đã tỉnh mộng, Ninh Diệc Duy sẽ chẳng hiểu đâu.
"Lương Sùng."
Chắc là do lúc xem tin nhắn lộ ra sơ hở, Khang Mẫn Mẫn đi tới ngồi đối diện anh, hỏi: "Con đang cười gì thế?"
Lương Sùng thu di động lại, ngẩng đầu nhìn Khang Mẫn Mẫn, nhíu nhíu chân mày, hỏi ngược lại: "Con cười sao?"
"Đã lâu rồi mẹ chưa thấy con cười như vậy," Khang Mẫn Mẫn nói "Tán gẫu với với Duy Duy sao?"
Sắc mặt bà trắng bệch, người gầy đi thấy rõ, trong ánh mắt lộ vẻ mỏi mệt, giọng điệu lại rất bình thản, dường như chỉ cần Lương Sùng cùng Lương Khởi Triều đều bình an, bà sẽ không để tâm chuyện khác nữa.
"Vâng." Lương Sùng thừa nhận.
Anh và Khang Mẫn Mẫn không nói chuyện nhiều, anh cảm thấy không khí trong phòng ngột ngạt quá, nói với Khang Mẫn Mẫn một câu rồi đến khu hút thuốc ở bệnh viện điều dưỡng đốt một điếu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!