Khổng Thâm Phong mang vành mắt gấu trúc hạ cánh xuống Tokyo.
Tối qua sau khi về nhà, Khổng Thâm Phong trước hết tìm một người bạn cũ, nhờ người đó nhanh chóng điều tra về tình huống Ninh Diệc Duy và cha mẹ cậu.
Sáng sớm nay, người bạn già của ông gọi tới, nói ở cục dân chính có lập hồ sơ ghi chép về chuyện vợ chồng Ninh Cường và Lục Giai Cầm nhận nuôi Ninh Diệc Duy. Lúc Ninh Diệc Duy bị bỏ rơi là khi vừa sinh ra chưa tròn mười ngày, bị vứt trước cửa bệnh viện trấn, sau khi vào viện mồ côi không lâu thì được nhận nuôi.
Khổng Thâm Phong nghe điện thoại xong, Khang Dĩ Hinh tới bên cạnh, vừa đắp mặt nạ vừa nhắc nhở ông đừng quên đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, vừa nói rằng sẽ xử lý mạnh tay với cậu sinh viên dám đánh Khổng Tống, cũng chính là "Ninh Diệc Duy ra tay không nhẹ không nặng kia."
Khổng Thâm Phong do dự vài giây, không nói gì thêm với Khang Dĩ Hinh, chỉ là trước lúc xuất phát thừa dịp Khổng Tống xem tivi dưới lầu, đến phòng Khổng Tống tìm vài sợi tóc cất trong bọc nilon.
Không phải ông muốn gạt vợ mình mà bởi việc này quá mức kỳ quái, lại liên quan đến hai gia đình, không thể manh động, mà Khang Dĩ Hinh đối với Khổng Tống gần như là bảo vệ đến mức có bệnh, ông nhất định phải đem manh mối xác nhận rồi mới tiếp tục bước kế tiếp.
Lúc đang nhận hành lý ở sân bay, Khổng Thâm Phong nhận được điện thoại của thư ký Lương Sùng.
Rạng sáng nay ông và thư ký của Lương Sùng đã xếp lịch hẹn, thư ký nói Lương tiên sinh tuần sau sẽ đến tokyo hai ngày, hỏi Khổng Thâm Phong có rảnh hay không gặp mặt, đàm luận chuyện liên quan đến Khổng Tống và Ninh Diệc Duy. Sau khi Khổng Thâm Phong cân nhắc, cho là cần thiết đàm luận nên đồng ý.
Ai ngờ cô gọi tới báo tin "hành trình Lương tiên sinh có thay đổi, cuộc hẹn hủy bỏ".
Khổng Thâm Phong nói "biết rồi" liền cúp máy, liếc thấy thông báo đến lượt hành lý của mình, tới lấy rồi chậm rãi kéo đi giữa dòng người.
Người trong sân bay vội vàng tới lui, riêng Khổng Thâm Phong đi chậm nhất, trong lòng ông có linh cảm không lành nhưng phải nói cụ thể ra sao thì ông lại không nói được.
Nhớ tới bọc nilon chứa tóc của Khổng Tống, bước chân Khổng Thâm Phong như nặng nề thêm, ông cầm điện thoại di động liên lạc với một trung tâm y học chuyên xét nghiệm DNA.
Nếu như Khổng Tống thực sự không tương khớp, vậy mẫu thử của Ninh Diệc Duy phải làm sao lấy được.
______________________________________________________________
Lương Sùng và Khang Mẫn Mẫn dùng tốc độ nhanh nhất lên phi cơ, bay về hướng Nam bán cầu. Hành trình mười tiếng này Lương Sùng dẫn theo thư ký và hai cấp dưới khác.
Sắc mặt Khang Mẫn Mẫn trắng bệch ngồi trên ghế nhìn Lương Sùng bình tĩnh phân phó công việc cho cấp dưới. Bà không dám nghĩ nhiều đến tình trạng của Lương Khởi Triều bây giờ, bệnh viện không có tin tức gì mới là tin tốt nhất.
Thời gian từng giây từng phút trôi đi, Khang Mẫn Mẫn chập chờn thiếp đi trên ghế mềm, nhiều lần nằm mộng ngắn ngủi, mở mắt thấy Lương Sùng còn đang gọi điện thoại. Bằng sự hiểu biết của Khang Mẫn Mẫn đối với con trai, Lương Sùng không phải bận rộn không ngừng mà là anh vốn không muốn ngừng.
Có lẽ bệnh tình ba nguy kịch khiến anh nôn nóng, có lẽ còn điều quấy nhiễu khác mà Khang Mẫn Mẫn không biết.
Khang Mẫn Mẫn chú ý thấy trên môi Lương Sùng có vết rách nhỏ. Bà không dám đoán bừa nguồn gốc vết thương của Lương Sùng.
Chẳng biết bắt đầu từ bao giờ, Lương Sùng không còn chia sẻ đề tài cuộc sống riêng tư tình cảm với bà nữa.
So với con trai của Khang Mẫn Mẫn và Lương Khởi Triều thì Lương Sùng càng giống như một cỗ máy, không ngừng thức đêm thay cha mẹ chống đỡ tập đoàn, thậm chí làm tốt hơn so với bà và Lương Khởi Triều.
Bà không muốn ảnh hưởng đến công việc của Lương Sùng nên chần chừ do dự gần năm tiếng đồng hồ, rốt cục khi Lương Sùng đặt di động xuống, khép máy vi tính, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, bà mới mở miệng hỏi Lương Sùng: "Lương Sùng, con có tâm sự à?"
Thư ký và hai cấp dưới dồn dập đứng lên, ra phía sau ngồi xuống, để không gian cho sếp và mẹ sếp trò chuyện.
Khang Mẫn Mẫn cũng đứng dậy, ngồi xuống chỗ đối diện Lương Sùng.
"Không có, con phải giao phó công việc xong mới đi được." Lương Sùng lắc đầu, giương mắt hỏi Khang Mẫn Mẫn "Con làm phiền mẹ à?"
"Không phải." Khang Mẫn Mẫn phủ nhận, nói tiếp "Sáng nay mẹ ở nhà Giai Cầm."
"Vâng," Lương Sùng tựa lưng vào ghế, hơi uể oải ngửa đầu ra sau, bảo cấp dưới pha cho anh ly cà phê, nói với Khang Mẫn Mẫn "Ninh Diệc Duy nói với con rồi."
Khang Mẫn Mẫn nghe anh nhắc tới Ninh Diệc Duy, trái lại có chút do dự, mới nói: "Duy Duy vừa nãy ra khỏi nhà, là tới tìm con sao?"
Lương Sùng "Vâng" một tiếng rồi không nói thêm gì, Khang Mẫn Mẫn không nhìn ra Lương Sùng đối với đề tài này có hứng thú hay không nên không lập tức nói chuyện tiếp. mười ngón tay Lương Sùng đan vào nhau đặt trên đùi, đầu khẽ ngửa, rũ mắt chăm chú nhìn bà, lễ phép mà lại xa cách, thật giống như đợi bà nói tiếp.
Khang Mẫn Mẫn đột nhiên phát hiện bà không hiểu Lương Sùng nhiều như bà nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!