Chương 23: (Vô Đề)

Ninh Diệc Duy viện cớ trường học có việc gấp, không để ý Lục Giai Cầm cản lại mà đi giày chạy ra khỏi tiểu khu.

Cậu đứng ven đường muốn bắt xe, cúi đầu mới phát hiện hai chân mang chiếc đực chiếc cái, lại còn chẳng mang gì ngoài di động với ví tiền, lúc này mới hiểu cái gì gọi là lòng rối như tơ vò.

Đúng lúc một chiếc taxi chạy lại gần, Ninh Diệc Duy vẫy vẫy tay, lên xe mới nhớ ra cậu không biết hiện tại Lương Sùng ở đâu, không thể làm gì hơn là bảo tài xế cứ chạy trước, rồi gọi điện thoại cho Lương Sùng.

Tài xế lái rất chậm, lo lắng đợi Ninh Diệc Duy cho ông địa chỉ, mà điện thoại đang bận, Ninh Diệc Duy gọi chừng năm phút mới thông máy.

Nghe Lương Sùng nhận điện thoại, Ninh Diệc Duy lập tức hỏi anh: "Anh đang ở đâu?"

"Ở nhà," phía Lương Sùng còn có tiếng người nói chuyện, anh nói với Ninh Diệc Duy "Đang họp video."

Ninh Diệc Duy "ừ" một tiếng, lại hỏi Lương Sùng: "Vậy em tới có được không?"

Lương Sùng nói câu "Tiếp tục đi" với người phía bên đó, rồi nói với Ninh Diệc Duy: "Em đến đi, tôi sẽ xong nhanh thôi."

Ninh Diệc Duy báo địa chỉ cho tài xế, tài xế đánh tay lái, chạy về hướng nhà Lương Sùng.

Xuống xe, Ninh Diệc Duy chậm rì rì đi vào thang máy, nửa phút sau, cửa thang máy mở.

Lầu một nhà Lương Sùng im ắng. Ninh Diệc Duy đổi dép đi vào huyền quan, thấy phòng khách trống rỗng liền lên lầu, quẹo qua khúc ngoặc mới nghe thấy trong thư phòng truyền ra chút âm thanh.

Cửa thư phòng không đóng, hé ra một khe hở, Ninh Diệc Duy xuyên thấu qua khe cửa thấy Lương Sùng quay lưng lại nói chuyện điện thoại.

Tay phải Lương Sùng tùy ý đặt trên chiếc bàn ghép từ gỗ tử đàn và kim loại, trong phòng không còn tiếng động nào khác, nhìn có vẻ như sắp nói chuyện xong.

Không lâu sau, Lương Sùng tắt video nhưng chưa xoay người lại, Ninh Diệc Duy nhẹ nhàng đẩy cửa ra, rón ra rón rén đi vào, ôm lấy Lương Sùng từ phía sau.

Như vậy hẳn là bước đi chính xác nhỉ, Ninh Diệc Duy nghĩ trên xe như vậy đấy.

Ninh Diệc Duy thấp hơn rất nhiều so với Lương Sùng, cũng gầy hơn nhiều, mặt cậu dán vào vai Lương Sùng, tay vòng qua eo Lương Sùng, bởi vì tâm trạng căng thẳng, ngón tay Ninh Diệc Duy va phải sách bày trên bàn, mu bàn tay còn đụng vào mô hình địa cầu trên bàn.

"Ninh Diệc Duy?" Lương Sùng không nhúc nhích, nhẹ giọng hỏi.

"Dạ." Ninh Diệc Duy cũng bị da mặt dày của mình dọa sợ, cậu rõ ràng thấy Lương Sùng bị mình dán sát đã cứng người lại, nhưng cậu vẫn không muốn buông tay.

Phảng phất như giờ phút ôm Lương Sùng lúc này đây, Lương Sùng là thuộc về cậu.

Lương Sùng đè tay Ninh Diệc Duy, cầm lấy bàn tay cậu kéo ra một chút, xoay người cúi đầu nhìn Ninh Diệc Duy.

Ninh Diệc Duy lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn Lương Sùng, ánh mắt dọc theo hầu kết nhô ra của Lương Sùng hướng lên trên, tới cằm, rồi đến sống mũi, cuối cùng là đôi mắt. Sau khi chạm phải ánh mắt Lương Sùng, Ninh Diệc Duy bỗng nhiên phát hiện, vẻ mặt Lương Sùng vô cùng tệ.

Không phải tệ vì Ninh Diệc Duy ôm anh, mà là tệ bởi chuyện không hay xảy ra.

"Làm sao vậy?" Ninh Diệc Duy lập tức bình tĩnh lại, hỏi Lương Sùng.

Lương Sùng buông tay Ninh Diệc Duy ra, dừng một chút rồi thấp giọng nói với Ninh Diệc Duy: "Viện điều dưỡng gọi tới, bệnh của ba tôi tái phát, tình hình không mấy khả quan."

Giọng điệu nói chuyện của anh vẫn rất vững vàng mà Ninh Diệc Duy lại chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra anh đang lo lắng. Ninh Diệc Duy kéo tay Lương Sùng lần nữa, hỏi anh: "Anh bây giờ đi sao, vừa nãy dì còn ở nhà em, anh báo cho dì chưa?"

"Bà ấy biết rồi." Lương Sùng bình tĩnh nói "Bây giờ tôi phải ra sân bay, tôi và mẹ cùng đi."

Lương Sùng dẫn Ninh Diệc Duy xuống dưới lầu, anh đi trước Ninh Diệc Duy, Ninh Diệc Duy nhìn tấm lưng Lương Sùng, đột nhiên kéo tay anh, xúc động mở miệng: "Em đi cùng anh."

"Không cần," Lương Sùng nghe thế quay đầu lại, nhìn Ninh Diệc Duy, nhỏ đến khó phát hiện mà cong khóe môi, nói: "Em cứ học nghiên cứu cho tốt, chờ tình hình ổn định tôi sẽ về."

Điện thoại di động Lương Sùng vang lên, tài xế gửi tin nhắn tới, nói đang chờ dưới lầu.

Ninh Diệc Duy đi theo Lương Sùng vào thang máy, nhìn bảng số điện tử dần đi xuống, nói tiếp: "Vậy em đưa anh ra sân bay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!