Nghĩ là làm ngay lập tức, trên con đường truy tìm chân lý không cho phép phạm phải dù chỉ một sai lầm.
Ninh Diệc Duy rời khỏi tiệm bánh, trở vào trong xe, không nói năng gì mà nhắn tin cho Chu Tử Duệ: "Tử Duệ, tôi có chuyện muốn thương lượng với cậu."
Chu Tử Duệ không hổ là bạn thân của cậu, trả lời ngay: "Khi nào?", tiếp đó gửi sang tấm ảnh thời khóa biểu hai ngày tới cho Ninh Diệc Duy, trên ảnh có mấy vòng tròn màu hồng biểu thị thời gian trống "Tôi đang ký túc xá của anh họ dọn vệ sinh (đêm nay anh ấy sang đại học A họp, vừa mới đi), nếu chuyện thực sự quan trọng, có thể trực tiếp tới đây."
Còn rất tri kỷ gửi kèm định vị tầng 4 ký túc xá giáo viên đại học D.
Chu Tử Duệ đã nói đến vậy thì Ninh Diệc Duy cũng không khách sáo, trả lời: "Tôi đến hơi muộn chút, lúc đó dọn vệ sinh cùng cậu."
Quyết định gặp mặt xong, Ninh Diệc Duy thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe Lương Sùng nói: "Tôi gọi bác sĩ đến xem tay cho em."
Ninh Diệc Duy cứng người, quay đầu nhìn Lương Sùng, miễn cưỡng cói: "Không cần phiền phức vậy đâu."
"Cần." Lương Sùng vô cùngg quyền lực vô cùng dứt khoát.
Ninh Diệc Duy không lên tiếng, cúi đầu tự nghịch ngón tay mình, không hề thốt ra kháng nghị. Qua lát sau, Lương Sùng vẫn không để ý tới cậu, Ninh Diệc Duy không thể làm gì khác hơn là lầu bầu nói: "Chán ghét bác sĩ."
Cậu chỉ đơn thuần không thích đi bệnh viện cùng khám bệnh chứ không có nguyên nhân đặc biệt gì, bóng ma tâm lý lại càng không, giống như có những người không thích ăn rau mùi tây, những người cảm thấy biển cả rất đáng sợ, đều như nhau. Vết thương sau tai lần trước khá nghiêm trọng, Lương Sùng tìm bác sĩ thay thuốc thì cậu chấp nhận được, lần này mu bàn tay chỉ bị trầy da chút đỉnh, Ninh Diệc Duy cho rằng hoàn toàn không cần gặp bác sĩ để làm gì.
"Tôi bảo bác sĩ mặc đồ thường," Lương Sùng như đã sớm nghĩ ra nên xử lý thế nào, anh nói với Ninh Diệc Duy "Nhìn không giống bác sĩ."
Ninh Diệc Duy vẫn không bị thuyết phục, cậu trề môi, nghiêng mặt sang bên trợn trắng hai mắt.
Lương Sùng tóm cậu lại: "Ninh Diệc Duy, em làm biểu cảm gì đấy?" giọng điệu còn rất hung dữ, tràn đầy uy hiếp muốn tính sổ.
Ninh Diệc Duy không có gan xung đột chính diện với Lương Sùng, cậu nhắm mắt giả vờ buồn ngủ, mò đông mò tây lấy trong cặp ra chiếc bịt mắt, đeo lên, ngáp một cái, tự cho là diễn rất tốt mà nói: "Ài, em buồn ngủ quá, ngủ đây."
Trước mắt cậu tối sầm, nhắm mắt an tĩnh một chốc mà cơn buồn ngủ thật vẫn chưa đến, vừa định giơ tay kéo bịt mắt xuống thì nghe thấy Lương Sùng gọi cậu: "Ninh Diệc Duy?"
Xe ngừng. Ninh Diệc Duy chưa kịp lên tiếng thì Lương Sùng đã thấp giọng hỏi: "Thật sự ngủ rồi?"
Ninh Diệc Duy hé mắt, bịt mắt phủ lên hàng mi cậu hơi không thoải mái, cậu không dám động đậy, lưng dựa sát trên ghế, bởi vì cảm giác sắp tới sẽ có gì đó xảy ra.
"Ninh Diệc Duy," âm thanh Lương Sùng gần hơn, nhẹ nhàng nói với câu: "Đừng giả vờ ngủ, tỉnh thì ngồi dậy đi."
Ninh Diệc Duy vẫn không nhúc nhích.
Nhịp tim cậu vừa rồi còn thong thả mà giờ đã không kìm được tăng tốc.
Vì cậu so với bất cứ người nào khác đều hiểu rõ Lương Sùng hơn, cậu tin chắc Lương Sùng bây giờ chỉ vờ hỏi Ninh Diệc Duy tỉnh hay không chứ không thực sự muốn đánh thức cậu.
Ngón tay Lương Sùng chạm vào môi Ninh Diệc Duy, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve môi dưới, nhẹ nhàng trầm thấp gọi: "Ninh Diệc Duy."
Mặt Ninh Diệc Duy nóng lên, cậu không biết Lương Sùng sao lại làm như vậy, cậu rất muốn biết, cho nên một lần nữa nhắm mắt lại.
Vài giây sau, Lương Sùng vươn tay chạm vào gò má cậu, kéo bịt mắt lên. Ninh Diệc Duy cảm nhận được ánh sáng, nhưng vẫn không muốn mở mắt.
Có một loại trực giác mách bảo cậu, chỉ cần không mở mắt là có thể khám phá ra bí mật của Lương Sùng. Vì vậy Ninh Diệc Duy đèn nén hơi thở, không động đậy mà lẳng lặng chờ.
Chỉ là trực giác của Ninh Diệc Duy hôm nay không được chuẩn, cậu cuối cùng cũng không đợi được chuyện gì xảy ra.
Lát sau, Lương Sùng mở miệng nói với cậu: "Đừng giả vờ nữa," còn gọi tên cậu "Ninh Diệc Duy."
Lần này Lương Sùng thực sự đánh thức Ninh Diệc Duy, không thăm dò mà lại bình tĩnh ung dung, cứ như thoát ra từ giấc mộng đào hoa nhẹ nhàng, trở về bộ dạng bình thản.
Ninh Diệc Duy miệng khô lưỡi khô mở mắt ra, nhìn thấy Lương Sùng cách cậu rất gần, dùng ánh mắt vô cùng khó hiểu mà nhìn mình chăm chú. Không lâu sau, Lương Sùng nhìn đi chỗ khác, tháo bịt mắt của Ninh Diệc Duy ra, bỏ vào cặp.
Bọn họ đều chẳng nói gì với nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!