Không cần tập lái xe nên thời gian trước bữa tối bỗng trống đi.
Ninh Diệc Duy nghiêng đầu nhìn Lương Sùng, hỏi anh: "Chúng ta đi đâu thế?"
Lương Sùng chậm rãi lái xe, hỏi ngược lại Ninh Diệc Duy: "Em muốn đi đâu?"
"Tuần sau đến sinh nhật của Tử Duệ rồi," Ninh Diệc Duy suy nghĩ một chút, nói "Anh đưa em đi đặt bánh đi."
Sau khi quen biết vào năm nhất, Ninh Diệc Duy và Chu Tử Duệ đã có một buổi thỏa thuận vể việc tặng quà cho nhau, hai người quyết định: sinh nhật Chu Tử Duệ mỗi năm, Ninh Diệc Duy đặt một cái bánh ngọt Chu Tử Duệ chỉ định; sinh nhật Ninh Diệc Duy mỗi năm, Chu Tử Duệ mua cho Ninh Diệc Duy một quyển sách mà Ninh Diệc Duy muốn.
Cuối tháng trước, Chu Tử Duệ gửi cho Ninh Diệc Duy địa chỉ tiệm bánh gato và loại bánh, Ninh Diệc Duy tính toán thời gian, cũng tới lúc nên đặt trước rồi.
Ninh Diệc Duy lấy điện thoại ra, tìm được tin nhắn Chu Tử Duệ gửi về tiệm bánh gato, cho Lương Sùng xem: "Tới nơi này đi."
Lương Sùng nhanh chóng nhìn lướt qua, vị trí của tiệm bánh hơi hẻo lánh, anh bảo Ninh Diệc Duy mở chỉ dẫn giúp mình rồi đưa Ninh Diệc Duy hướng tiệm bánh gato đi.
Vừa nãy khi rời khỏi cổng trường, Ninh Diệc Duy ngáp một cái, theo thói quen nâng tay trái che miệng thì mua bàn tay đau xót, ngáp nửa chừng bị đứt đoạn, cau may "au" một tiếng. Cậu cúi đầu nhìn mu bàn tay, phát sầu lầm bầm: "Lại phải dưỡng mấy ngày rồi."
Lúc đánh Khổng Tống thì tâm trạng kích động, bây giờ nhìn lại mới thấy dùng sức quá lớn.
Ninh Diệc Duy xoa bóp cánh tay trái đau nhức, oán giận: "Cả cánh tay em đều đau luôn rồi."
"Nếu em còn biết đau," Lương Sùng bỗng dưng mở miệng "Thì lần sau đừng tùy tiện đánh nhau nữa."
"Là Khổng Tống khiêu khích em trước." Ninh Diệc Duy không phục phản bác.
Lương Sùng nghe thế dừng một chút, hỏi Ninh Diệc Duy: "Hôm nay tại sao em lại cãi nhau với Khổng Tống?"
"Là đánh nhau mà." Ninh Diệc Duy sửa lại.
"…" Lương Sùng nghe lời mà sửa lại, qua loa nói với Ninh Diệc Duy "Rồi rồi, đánh nhau."
Ninh Diệc Duy không muốn nói cụ thể cho Lương Sùng biết, cậu hàm hồ khái quát: "Vì Khổng Tống khiêu khích em."
Khác với trước đây, lần này Lương Sùng không cho Ninh Diệc Duy cơ hội lừa gạt: "Cụ thể một chút."
Ninh Diệc Duy chộp tay Lương Sùng, nhỏ giọng nói: "Đừng hỏi nhiều vậy mà."
Lương Sùng để mặc cậu tóm lấy, nắm trở lại bàn tay Ninh Diệc Duy, vẫn như cũ không bỏ qua đề tài này: "Em không nói thì tôi hỏi dì Lục."
"Anh đừng hỏi mẹ." Ninh Diệc Duy nôn nóng ngồi thẳng dậy "Em nói."
Cậu tự trau chuốt lại quá trình, đem nguyên nhân kết quả nói cho Lương Sùng nghe, rồi như khó hiểu mà nói: "Khổng Tống nhằm vào em cũng chẳng sao, nhưng vì sao lại nhằm vào mẹ em chứ."
Những thứ Ninh Diệc Duy quan tâm không nhiều, mà người nhà của cậu chính là điểm mà cậu không muốn nhường nhịn hay thỏa hiệp.
"Với cả em cũng không sai. Dù cho Khổng giáo sư gọi điện bắt em xin lỗi Khổng Tống em cũng sẽ không xin lỗi." cậu bướng bỉnh nhấn mạnh.
Lương Sùng không khuyên bảo Ninh Diệc Duy hay giảng hòa với cậu, chỉ dịu dàng nói: "Em không cần xin lỗi bất cứ ai cả, tôi cam đoan."
Điều này làm cho Ninh Diệc Duy có cảm giác rất an toàn.
Thực ra chỉ cần ở bên cạnh Lương Sùng thì Ninh Diệc Duy vẫn luôn thấy an toàn.
"Lúc em còn nhỏ," Ninh Diệc Duy đột nhiên muốn nói hết với Lương Sùng, vì thế cậu tiếp tục "Mẹ em làm nhân viên vệ sinh ở một khách sạn, lúc đó là trước khi đến nhà anh, năm em sáu tuổi."
Cậu nhìn cây cối và người đi đường nhanh chóng lướt qua ngoài cửa sổ, dừng một chốc, nói tiếp: "Dọn vệ sinh cho khách sạn đều phải làm ba ca, ba em làm ở công xưởng cũng thế, khi hai người họ thay phiên ca đêm thì mẹ sẽ mang em tới khách sạn, trong phòng chứa khăn mẹ sẽ xếp vài cái ghế sau giá treo khăn mặt để em ngủ ở đó."
"Có một tối, em ngủ trong phòng chứa khăn, nghe thấy bên ngoài giá treo có tiếng người nói chuyện, em đang mơ màng nên tưởng là mẹ, đi ra ngoài xem, nhìn thấy quản lý ban vệ sinh và một người phụ nữ ôm nhau, quần áo đã cởi một nửa. Người phụ nữ kia nhìn thấy em thì bắt đầu hét toáng lên, hét rất to, rất đáng sợ. Sau đó giám đốc bộ phận tới."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!