Chương 16: (Vô Đề)

Ninh Diệc Duy có đôi khi cảm thấy một số ít cá thể trong sinh hoạt của con người sẽ dãn nỡ hoặc co rút lại theo từng thời điểm chủ quan, vì cậu rõ ràng cảm giác được, từ sau khi vào thu, thời gian mỗi ngày cứ rút ngắn lại theo nhiệt độ giảm xuống.

Lương Sùng xem thường lý luận của cậu, nói Ninh Diệc Duy là "sợ lạnh dẫn đến hành động chậm chạp" và "ngủ nhiều hơn".

Ngoài dự liệu của Ninh Diệc Duy chính là, Chu Tử Duệ lại tán đồng với cái nhìn của Lương Sùng, cũng cực lực khuyên bảo Ninh Diệc Duy ăn nhiềm cơm hơn.

Chu Tử Duệ dường như vô cùng vững tin rằng chỉ cần Ninh Diệc Duy ăn nhiều hơn thì sẽ thấy thời gian dài trở lại như mùa hè thôi. Đương nhiên, Ninh Diệc Duy đối với chuyện này giữ nguyên ý kiến, cũng cưỡng ép lôi kéo Chu Tử Duệ cùng nhau làm thí nghiệm tính toán tốc độ với mình.

Ninh Diệc Duy đã lên năm tư đại học, ngoại trừ lên lớp thường ngày và làm luận văn, còn có một thay đổi mới, cậu bắt đầu học lái xe.

Dưới sự thúc giục của ba mẹ và sự hấp dẫn ấm áp bên trong xe, Ninh Diệc Duy thuận lợi thông qua kỳ thi lý thuyết lái xe thứ hai, bắt đầu chuẩn bị lớp thứ ba.

Sau khi kết thúc dự án thu mua, Lương Sùng nhàn rỗi hơn, tình cờ có một khoảng thời gian nghỉ ngơi cuối tuần thì sẽ quắp Ninh Diệc Duy ra vùng ngoại ô tập lái xe.

Lá gan Ninh Diệc Duy rất nhỏ, tay chân phối hợp cũng không linh hoạt lắm, khi tập lái xe cùng Lương Sùng và khi tập cùng giáo viên dạy lái là hai tình huống hoàn toàn khác biệt, Lương Sùng sẽ hung hăng bắt cậu vượt xe đổi làn đường khiến tinh thần cậu căng thẳng cực độ.

Mỗi lần tập lái xe dưới sự chỉ đạo của Lương Sùng là Ninh Diệc Duy đều sợ hãi đến run chân, dừng lại nghỉ bên lề đường rất lâu, cả người mất sức, lúc đổi ghế lái đều phải để Lương Sùng ôm xuống.

Trải qua vài lần như vậy, Ninh Diệc Duy bắt đầu muốn dùng các phương pháp chơi xấu để trốn tập lái xe.

Vào trung tuần của tháng, Khổng Thâm Phong về nước hai tuần, kiểm tra xong tình hình tổ nghiên cứu trong nước liền đến các trường đại học tỉnh làm báo cáo học thuật, Ninh Diệc Duy chỉ vội vã thấy mặt ông ở trung tâm thí nghiệm, không kịp trò chuyện tiếng nào.

Mà lần thứ hai xung đột với Khổng Tống là ngày hôm nay, Lương Sùng cưỡng ép Ninh Diệc Duy đã ba lần chơi xấu trốn tập xe, lệnh cho cậu chiều nay 3h gặp anh ở cửa trung tâm thí nghiệm vật lý.

Ninh Diệc Duy thấy đã sắp tới giờ liền đến phòng nghỉ ngơi ở lầu hai của trung tâm tìm Chu Tử Duệ, cùng nhau phiên dịch văn hiến.

Vừa ngồi xuống vài phút, nhận được điện thoại của mẹ cậu.

"Duy Duy, con đang ở đâu thế?" Lục Giai Cầm nói.

Giọng bà nghe thật phấn khởi, nói với Ninh Diệc Duy: "Ba và mẹ đến trường con này, mới vừa bàn chuyện cung cấp với người phụ trách nhà ăn số hai, ba con còn muốn tán gẫu vài câu với người ta nên mẹ muốn đến thăm con một chút."

Ninh Diệc Duy ra ngoài, nói vị trí cụ thể của cậu, vừa hướng dẫn Lục Giai Cầm chuyển hướng đi thẳng vừa tự đi xuống lầu.

Chu Tử Duệ nghe nói mẹ Ninh Diệc Duy đến, cũng theo xuống lầu cùng Ninh Diệc Duy.

Nhà ăn số hai cách trung tâm thí nghiệm không xa, Lục Giai Cầm rẽ qua hai khúc ngoặc tiến vào con đường mòn trước cửa trung tâm thí nghiệm, nhìn thấy Ninh Diệc Duy cầm điện thoại đứng trước cửa lớn, bên cạnh Ninh Diệc Duy là một cậu trai tròn tròn đầy đặn.

"Mẹ" Ninh Diệc Duy đi tới vẫy tay với mẹ, "Mẹ qua đây đi, chỗ này chính là nơi con học nghiên cứu, đây là người bạn tốt nhất của con, Chu Tử Duệ."

"Con chào, chào dì ạ!" Chu Tử Duệ thẹn thùng chào hỏi mẹ của Ninh Diệc Duy.

Ninh Diệc Duy đưa mẹ vào lầu một trung tâm thí nghiệm, ngồi ở băng ghế sô pha cùng nhau hàn huyên một hồi. Đang nói đến bữa tối về nhà dùng cơm, bỗng có người dùng giọng điệu dây dưa khiến Ninh Diệc Duy phiền phức nhất mà gọi cậu: "Ninh Diệc Duy."

Ninh Diệc Duy xoay người nhìn, là Khổng Tống.

Lục Giai Cầm không hề biết chuyện giữa Ninh Diệc Duy và Khổng Tống, bà nở nụ cười chào hỏi Khổng Tống.: "Cháu là bạn học của Duy Duy à?"

Trong mắt Khổng Tống tràn đầy xem thường, cậu ta không đáp lời Lục Giai Cầm, đánh giá bà một lượt từ trên xuống dưới, nhếch khóe miệng: "Nhân viên giao đồ ăn à?"

Sắc mặt Lục Giai Cầm hơi đổi, ngại ngần nhìn sang Ninh Diệc Duy, không hiểu sao bạn của Ninh Diệc Duy lại nói chuyện khó nghe như thế.

"Cậu, cậu mới là nhân viên giao đồ ăn!" Chu Tử Duệ "xẹt" một phát đứng bật dậy, lớn tiếng nói với Khổng Tống..

"Cậu còn dám đến trung tâm làm Khổng giáo sư mất mặt à." Cuộc đời Ninh Diệc Duy hận nhất chính là có kẻ dám đem ba mẹ cậu ra gây chuyện, cậu ấn Chu Tử Duệ lại, lạnh lùng nhìn Khổng Tống. "Phần kết của báo cáo văn hiến lần trước chưa kết thúc đâu, còn không mau mau bảo ngài giáo sư dạy cậu biến hóa nghịch chuỗi Fourier đi."

Nếu Khổng Tống chỉ đơn giản trào phúng bản thân Ninh Diệc Duy thì Ninh Diệc Duy còn có thể nhịn như lần trước ở nhà ăn, hiện tại Lục Giai Cầm ôn tồn chào hỏi Khổng Tống lại bị công kích vô cớ thế này khiến Ninh Diệc Duy giận đến choáng váng.

Nếu cậu biết đánh nhau dù chỉ một chút thì đã sớm xông lên rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!