Chương 14: (Vô Đề)

Sáng thứ sáu, Ninh Diệc Duy thấp thỏm về đến nhà.

Cậu mở khóa vào cửa, mùi thơm của thức ăn xen lẫn mùi thuốc lá phả vào mặt, trong phòng bếp có âm thanh xào rau. Ba cậu đang đưa lưng về phía cửa mà gọi điện thoại, không chú ý động tĩnh sau lưng.

Ninh Diệc Duy để cặp xuống, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Ba."

Ninh Cường quay đầu nhìn, liền ngay và lập tức lớn tiếng nói với người ở đầu dây bên kia điện thoại: "Không thèm nói với ông nữa, con trai tôi về nhà rồi!" dứt lời liền đi về phía Ninh Diệc Duy.

Thân hình Ninh Cường cao lớn, ông để đầu tóc húi cua, mặc chiếc áo da màu nâu nhạt, tay phải kẹp điếu thuốc, vừa rồi nói chuyện điện thoại quá chăm chú, khói thuốc bay mù mịt khắp phòng, vừa đi mà tàn thuốc vừa rụng xuống đất: "Hôm nay tan học sớm thế con?"

"Dạ," Ninh Diệc Duy dựa theo những gì Lương Sùng nhắn cho cậu mà nói đâu vào đó: "Sáng nay con có hai tiết, năm tư đại học vốn cũng ít lớp, tự sắp xếp thời gian là chủ yếu. Tuy dạo này hơi bận một tẹo nhưng cả tháng rồi con chưa được gặp ba mẹ, vô cùng vô cùng nhớ nên hôm nay tan học con không đến thư viện mà trực tiếp về nhà luôn."

"Duy Duy của chúng ta khổ cực rồi," Ninh Cường rất trìu mến vỗ vai Ninh Diệc Duy, lại hơi bức xúc nói: "Ba đã nói mà, mẹ con cứ nghĩ chuyện không đâu, con trai học hành vất vả như vậy lại còn nghi thần nghi quỷ mà cho ba xem tin tức, cái gì mà sinh viên vì mê game online bị cho thôi học."

Tiếng động trong phòng bếp ngừng lại, Lục Giai Cầm mặc tạp dề in chữ tuyên truyền văn hóa do xã khu tặng, bưng một khay thức ăn đi ra oán giận Ninh Diệc Duy: "Con vẫn biết về nhà hả?"

"Duy Duy bận đi học!" Ninh Cường cướp lời biện giải thay Ninh Diệc Duy "Sáng nay thằng bé muốn đi thư viện đấy, vì về nhà nên không đi kia kìa."

Lục Giai Cầm đem thức ăn đặt lên bàn, trừng Ninh Diệc Duy một cái: "Ăn cơm đi."

Khi Ninh Diệc Duy còn nhỏ thì điều kiện gia đình không được tốt. Lúc cậu lên hai, hiểu quả và lợi ích làm việc ở nhà xưởng của Lục Giai Cầm quá kém nên bị sa thải, Lục Giai Cầm không thể làm gì khác hơn là đến nơi khác làm công rất vất vả, tuy rằng khi đó còn nghèo khổ, một nhà ba người phải chen chúc trong căn phòng thuê nhỏ hẹp nhưng chưa bao giờ thiếu thốn Ninh Diệc Duy cái gì.

Bà luôn lo lắng vì Ninh Diệc Duy còn quá bé, ở trường học bị người ta bắt nạt nên quần áo đồ dùng đều mua loại tốt cho Ninh Diệc Duy.

Ninh Diệc Duy biết ba mẹ làm lụng khổ cực nên rất ngoan, chưa bao giờ mở miệng vòi vĩnh Lục Giai Cầm thứ gì.

Lúc Ninh Cường cùng người khác hợp tác mở siêu thị thực phẩm tươi thứ hai, tài chính và nhân viên đều thiếu thốn, nhân viên thu ngân ca tối ngại công việc mệt mỏi, qua một tuần liền từ chức chạy trốn. khi đó Ninh Diệc Duy vừa lên cấp hai, sau khi nghe Ninh Cường ở nhà nói chuyện này thì cúp tiết tự học đêm ở lớp, nhất định phải đến cửa hàng giúp đỡ ba mới được.

Lục Giai Cầm và Ninh Cường đều không muốn để Ninh Diệc Duy dính vào những chuyện này, mà Ninh Diệc Duy thì kiên trì muốn làm. Vóc dáng Ninh Diệc Duy nhỏ bé là thế nhưng thực sự có thể làm việc được, chân giẫm lên băng ghê đứng sau quầy thu tiền, từ chạng vạng 5h30 đứng tới 10h, giúp Ninh Cường đối chiếu thu lưu trong ngày, chưa từng phạm sai sót nào.

Buổi sáng cuối tuần thì nằm nhà ngủ bù, hôm sau thứ hai lại đi học, Ninh Diệc Duy cứ thế trôi qua hơn nửa năm. Ninh Cường sau này luôn nói, may là khi đó ý thức pháp luật của khách hàng quá kém, không ai đến đồn côn an báo ông thuê lao động nhỏ tuổi.

Giờ đây quy mô siêu thị tươi đã lớn hơn rất nhiều, có thể thấy chi nhánh ở khắp thành phố D, tiền vào túi hàng năm cũng ngày càng nhiều, Ninh Cường và Lục Giai Cầm sinh hoạt lại vẫn đơn giản tiết kiệm như ngày xưa, Ninh Cường hút vẫn là thuốc Yuxi mềm (*), Lục Giai Cầm vẫn đi làm tóc ở cửa tiệm nóng chảy mỡ ở đầu đường của một đồng hương, chỉ khi dùng tiền cho Ninh Diệc Duy mới là lúc cam lòng nhất.

(*) hiệu thuốc này tôi tra không ra tên Việt nên để vậy, hình của nó trên Baike này:

thuốc lá Yuxi loại mềm

Mà mỗi tháng cho Ninh Diệc Duy nhiều phí sinh hoạt như vậy cũng không thấy Ninh Diệc Duy dùng đến.

Lần này hai người đã hơn một tháng chưa thấy mặt mũi con trai, Lục Giai Cầm không nói ra nhưng trong lòng nhớ con rất nhiều, nhìn thấy xương cổ tay Ninh Diệc Duy nhô ra nhiều hơn thì rưng rưng nước mắt.

Ninh Diệc Duy nhìn ánh mắt của mẹ, lòng nói cũng may mẹ không nhìn thấy vết thương sau tai của mình, không thì hiện tại chắc chắc sẽ ôm mình khóc lóc, tất cả mọi người khỏi cần ăn cơm luôn.

"Duy Duy, con học nghiên cứu sinh là nghiên cứu cái gì thế?" Ninh Cường uống một hớp rượu, hỏi Ninh Diệc Duy.

Ninh Diệc Duy suy nghĩ chốc lát, dùng ngôn ngữ dễ hiểu nhất giải thích cho ba mẹ phương hướng nghiên cứu mà cậu lựa chọn, Ninh Cường và Lục Giai Cầm ra chiều tỉnh ngộ thông hiểu mà "Ồ", "Ồ" như thật, mà thật sự thì chẳng hiểu mô tê gì.

Cơ mà Ninh Diệc Duy từ bé đến lớn đều không cần ba mẹ bận tâm chuyện học hành của cậu, ba mẹ cậu cũng biết không cần phải lo lắng chuyện này, không cần biết chi tiết quá, chỉ cần biết mục tiêu là được. Ngược lại nếu hiểu biết nhiều quá cũng chẳng ảnh hưởng đến tình cảm của Ninh Diệc Duy và họ.

"Tóm lại là" Ninh Diệc Duy tổng kết "Con học nghiên cứu dưới trướng Khổng Giáo Sư cũng không tệ lắm ạ."

Câu này thì Ninh Cường và Lục Giai Cầm nghe hiểu, nhanh chóng gật đầu "Đúng đúng, không tệ không tệ."

Nồi chưng trong bếp "keng" một tiếng, cá hấp của Lục Giai Cầm đã xong.

"Con cá này là tươi nhất, con ăn nhiều vào," bà vào bếp nhấc nồi chưng ra, đặt trước mặt Ninh Diệc Duy "Ngày hôm qua mẹ mang hai con biếu cô Lương, vừa nãy cô ấy còn nhắn cho mẹ nói cá rất ngon, hỏi có còn hay không."

"Dì Lương?" Ninh Diệc Duy thuận miệng hỏi "Dì ấy không phải đang ở phía nam cùng chú sao ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!