"Tắm xong lại hết buồn ngủ." Ninh Diệc Duy đứng lên, đối với Lương Sùng đang nhấc ghế toan đi ra ngoài cảm khái "Em làm sao thế nhỉ."
Lời còn chưa dứt, điện thoại di động Ninh Diệc Duy tiện tay đặt trên bồn rửa mặt sáng lên, cậu cầm lên nhìn qua, là một e
-mail của Khổng Thâm Phong.
"Khổng giáo sư gửi e
-mail cho em!" Ninh Diệc Duy cao hứng kề sát vào Lương Sùng bên cạnh, cho Lương Sùng xem di động của cậu, "Không biết có phải là cho em xem văn kiện mới không! Hẳn là phần mà em cùng Tử Duệ nghiên cứu hôm trước."
Lương Sùng cúi đầu liếc nhìn: "Biết đâu là mail chuyển phát tập thể."
Ninh Diệc Duy hừ lạnh, thu di động về, cũng không ngẩng đầu lên mà chăm chăm nhìn biểu tượng nhắc nhở có e
-mail mới, quý trọng nói: "Chuyện thầy trò, anh thì biết gì chứ."
Lương Sùng không biết nội tình mới có thể giội nước lạnh, nếu đọc được nội dung trong e
-mail qua lại giữa cậu và Khổng Thâm Phong chắc chắn sẽ mở rộng tầm mắt mà nhìn mình bằng cặp mắt khác xưa.
"Được thôi, là tôi không biết." Lương Sùng sáp lại gần, miễn cưỡng muốn xem e
-mail cùng Ninh Diệc Duy, "Để tôi học hỏi một chút tình cảm thầy trò hai người — tiêu đề "Liên quan đến chi tiết quản lý quy tắc của tổ nghiên cứu do Khổng Thâm Phong lãnh đạo" — hơn 80 người nhận mail, đây còn không phải chuyển phát tin tập thể à?"
Ninh Diệc Duy ngần người, mở e
-mail xem.
Nội dung trong e
-mail rất đơn giản, Khổng Thâm Phong sử dụng một vài con số, gia tăng mục lục quy định quản lý tổ nghiên cứu, nội dung cụ thể là khi có thay đổi thời gian ngày giờ của hội nghị hàng tuần thì phải có người chịu trách nhiệm thông báo, phải gặp trực tiếp các tổ viên tổ nghiên cứu để xác nhậnvề thay đổi thời gian, đồng thời báo cáo nhiệm vụ cho trợ giáo trước khi hội nghỉ diễn ra.
Cuối e
-mail, Khổng Thâm Phong còn nói: "Do thiếu sót thông báo trong hội nghị định kỳ vừa qua, sau khi kiểm tra ghi chép cuộc họp tôi cảm thấy không quá lí tưởng, kỷ luật tại hội trường cực kém, cho nên cuộc họp vừa rồi là không có hiệu lực. Cuộc họp sẽ được thay đổi dời đến 18:00 tối thứ sáu, nhận được thông báo vui lòng hồi đáp."
"Ngoài ra, báo cáo trong giai đoạn hội nghị, Khổng Tống làm một tập giảng giải báo cáo văn hiến, để tài tự do."
Cuối cùng là họ tên người gửi.
Ninh Diệc Duy đọc lại hai lần rồi trầm tư một chốc, do dự nói với Lương Sùng: "Anh xem xem, e
-mail này của Khổng giáo sư có phải hơi trùng hợp không?"
"Không nhìn ra." Lương Sùng nhanh chóng trả lời.
Ninh Diệc Duy đi vài bước, đến chỗ ghế sô pha cạnh lầu hai ngồi lên, ngửa đầu hỏi Lương Sùng: "Anh còn chưa tìm ông ấy chứ?"
Cậu nghĩ thế nào cũng cảm thấy chuyện Khổng giáo sư bổ sung quy định là vì tranh chấp của cậu và Khổng Tống, nhưng Khổng giáo sư làm sao biết được?
"Em nói xem?" Lương Sùng cúi đầu nhìn Ninh Diệc Duy, hỏi ngược lại.
Ninh Diệc Duy suy nghĩ một chốc, chớp chớp mắt, vươn tay lôi kéo cánh tay Lương Sùng, tuyên bố kết quả điểu tra trong đầu: "Nhất định là anh nói với ông ấy, thừa dịp em đi tắm."
Trên mặt Lương Sùng không có biểu tình gì, không thừa nhận cũng không phủ nhận, Ninh Diệc Duy liền nửa ngồi nửa quỳ lên sô pha, rướn đến gần Lương Sùng, mắt lại chớp chớp hỏi: "Nói thế nào đấy, hữu dụng thật."
"Tính cám ơn tôi thế nào?" Lương Sùng rũ mắt, nhìn Ninh Diệc Duy mà khóe môi cong cong.
Từ góc độ của Ninh Diệc Duy quan sát, Lương Sùng cao lớn lạ thường, ngay cả tay nắm cánh tay nhỏ của Ninh Diệc Duy cũng mang đường nét và sức mạnh hoàn toàn khác với người bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!