Chương 10: (Vô Đề)

Lương Sùng hồi thần, ngồi ở thư phòng làm việc một lúc thì nghe thấy Ninh Diệc Duy gọi anh từ ngoài cửa.

"Lương Sùng Lương Sùng Lương Sùng." âm thanh Ninh Diệc Duy từ xa lại gần.

Lương Sùng ngẩng đầu nhưng không đứng dậy, chuyên chú nhìn ra khe cửa.

Không lâu sau, một bàn tay đè lên khung cửa, Ninh Diệc Duy thò đầu vào nói: "Anh đang làm việc hả."

Trong tay Ninh Diệc Duy cầm một cái khăn lông, nước trên đuôi tóc nhỏ xuống cổ áo T

-shirt thấm ra vệt nước.

Cậu tắm rất lâu, cả người như bị nhiệt khí trong phòng tắm chưng thành trong suốt, đốt ngón tay nắm khăn mặt là một mảnh hồng hào.

"Chuyện gì?" Lương Sùng hỏi cậu.

"À, em không tự sấy tóc được," Ninh Diệc Duy ngượng ngùng nói "Cần anh giúp."

Lương Sùng gật đầu, khép máy vi tính lại, đứng lên cùng Ninh Diệc Duy đến buồng tắm ở phòng cho khách.

Hơi nước trong phòng tắm đã tan đi không ít, Lương Sùng lấy một cái ghế cho Ninh Diệc Duy, để cậu ngồi trước bồn rửa tay, mở máy sấy, đưa tay gẩy gẩy tóc Ninh Diệc Duy.

Chất tóc Ninh Diệc Duy mềm mại, sấy không dễ khô, hơn nữa Lương Sùng không thuần thục, sấy hồi lâu cũng chỉ khô một nửa. Ninh Diệc Duy rất ít khi được hưởng thụ loại đãi ngộ này, tựa vào lưng ghế như đại gia còn không ngừng ý kiến ý cò với Lương Sùng.

"Đầu gió hơi gần," Ninh Diệc Duy nhắm mắt đắc ý nói "Nóng quá."

Lương Sùng im lặng không lên tiếng đưa máy xa ra chút, Ninh Diệc Duy còn nói: "Xa như thế sấy không khô."

Lương Sùng không thể nhịn được nữa, tắt máy sấy đi, nhìn Ninh Diệc Duy dương dương tự đắc trong gương, lạnh lùng nói: "Câm miệng, ngồi thẳng lên cho tôi."

Thời gian đặc quyền của Ninh Diệc Duy chỉ kéo dài được 3 phút liền bị tuyên án chấm dứt.

Cậu bất đắc dĩ liếc Lương Sùng một cái, ngồi thẳng được một chốc lại lười nhác úp sấp lên mặt đá hoa cương trên bồn rửa tay, chôn mặt trong khuỷu tay, dáng vẻ chẳng hề phòng bị gì cả.

T

-shirt của Ninh Diệc Duy không đủ dài, lộ ra một đoạn eo nhỏ trắng noãn, xương sống hơi nhô lên, nhìn như một tay cũng có thể bẻ gãy.

Lương Sùng còn nhớ rất rõ, giây phút đầu tiên anh nhận ra tình cảm của mình với Ninh Diệc Duy.

Mùa đông năm ngoái lạnh hơn nhiều so với những năm trước, tuyết dường như chưa bao giờ ngừng rơi, nhiệt độ thành phố D cũng hạ xuống dưới 0 độ, thậm chí có ngày mưa tuyết rơi liên tục đến nửa giờ.

Lương Sùng tiếp nhận công ty đã hơn nửa năm, Khang Mẫn Mẫn rời khỏi vị trí tổng giám đốc rồi mang chồng đi an dưỡng, Lương Sùng liền bận đến chân không chạm đất, mỗi ngày nếu không phải ngủ nghỉ trong phòng riêng ở văn phòng công ty thì chính là ngủ trên máy bay, hoặc khách sạn ở đất nước khác, một tháng hiếm khi được về nhà mấy lần.

Anh giao thẻ khóa (khóa từ dùng để quẹt) nhà cho Ninh Diệc Duy, phòng ngừa cậu muốn đến khi anh không có mặt, mà Ninh Diệc Duy lại có tật cẩu thả, vứt thẻ đi đâu mất tăm, Lương Sùng bảo thư ký làm thêm 5 cái, chỉ qua có nửa năm mà Ninh Diệc Duy toàn bộ đều dùng hết.

Lúc nhận điện thoại của Ninh Diệc Duy, Lương Sùng đang từ cầu thang máy bay đi xuống, tài xế chờ cách đó không xa mở cửa xe cho anh.

Lương Sùng hôm đó rất mệt, một chữ cũng không muốn nói nhiều, thư ký thay anh cầm điện thoại. Có lẽ cảm thấy ba chữ "Nhóc Nô Lệ" có chút khó mở miệng nên thư ký gọi Lương Sùng, cho Lương Sùng xem màn hình. Ninh Diệc Duy rất ít khi gọi điện thoại cho anh, nên Lương Sùng nhận máy ấn nghe.

"Chuyện gì?" anh hỏi Ninh Diệc Duy.

Ninh Diệc Duy rõ ràng hơi chần chừ, cậu trước tiên hỏi ngược lại Lương Sùng: "Anh ở đâu vậy?"

"Sân bay."

"Anh phải ra ngoài sao?" Ninh Diệc Duy dường như đang băn khoăn, tốc độ nói cũng chậm chạp.

Lương Sùng ngồi vào xe, chờ tài xế đóng cửa lại, nói với Ninh Diệc Duy: "Vừa trở về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!