Cánh cửa phòng kiểm tra chịu áp lực đóng kín, không ai nhắc nhở bọn họ tiếp tục.
Ba người chưa vào ngay. Mũ mềm đỏ lấy một bọc khăn ướt và băng cá nhân ra cẩn thận xử lý vết thương. Gile xanh thì lấy ra hai chai nước tăng lực, chia cho Ân Nhận hai tay trống trơn một chai.
– Uống đi, uống vào sẽ đỡ hơn nhiều.
Gile xanh uống một ngụm, ngồi bệt xuống hành lang:
– Chúng ta có dư dả thời gian, nghỉ ngơi một lát trước đã.
Ân Nhận cầm lấy chai đồ uống, học theo đối phương mở nắp chai, nhấp một ngụm.
Vị ngọt rất trong lành, y thích.
– Tâm lý của cậu vững thật đấy, nhìn thấy mấy thứ tà quái kia mà không sợ. Lần trước chúng tôi tham gia kiểm tra thể lực, có cậu bạn còn ngất luôn. – Gile xanh thở dài một hơi, nhìn lên trần nhà.
– Đây không phải lần đầu mọi người đến đây hả?
– Lần thứ hai rồi. – Gile xanh nói – Đây là em họ tôi, hai chúng tôi đều thuộc gia tộc nhỏ… haiz, nói là gia tộc, kỳ thực cũng chỉ thế mà thôi. Hai chúng tôi học hành không tốt lại có chút tài năng trên phương diện này, cho nên mới ý định đến đây thử vận may.
Ân Nhận ngồi xuống cạnh anh ta:
– Lần trước…
– Không qua được vòng kiểm tra chịu áp lực. – Gile xanh rất thản nhiên – Trình độ của bản thân không đủ, nào oán trách được ai.
– Kiểm tra chịu áp lực thường có gì?
– Không biết nữa, mỗi năm nội dung kiểm tra sức khỏe đều thay đổi, kiểm tra thị lực cũng không cùng một nhóm tà vật. Giống như thi đại học ấy, nơi này chỉ quan trọng bản lĩnh thực sự, những thứ khác chẳng dùng được.
Hành lang u ám, ánh sáng trắng từ đỉnh đầu chiếu xuống càng tôn thêm vẻ mỏi mệt của gile xanh.
Mũ mềm đỏ băng bó vết thương xong cũng uống mấy ngụm nước tăng lực. Hiển nhiên cô đã nghe được câu chuyện giữa hai người, giọng nói chen vào rất kiên định:
– Năm nào cũng có thể báo danh kiểm tra, lần này không được, cùng lắm thì năm sau lại tới.
Lời của cô dường như đang ám chỉ gì đó.
– Cũng phải, chúng tôi không làm mấy chuyện giả danh lừa bịp. – Gile xanh nhếch môi cười.
Ân Nhận uống từng chút hết sạch luôn chai nước tăng lực.
– Tôi không hiểu những thứ này… nhưng tôi vẫn có chút ấn tượng trên phương diện công việc. Câu đó nói thế nào nhỉ "cứng quá hóa gãy" – Ân Nhận bóp bóp cái chai, giọng rất thản nhiên – Hai người đừng quá miễn cưỡng bản thân, như vậy rất dễ ảnh hưởng đến phát huy.
Gile xanh chỉ coi nó là lời khách sáo, đang định cười thì bị mũ mềm đỏ liếc mắt chặn họng.
Mũ mềm đỏ nhìn bàn tay đầy thương tích của mình, trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.
– Đi thôi. – Một lát sau, cô chỉnh ngay ngắn lại chiếc mũ trên đầu mình, không nói nhiều lời.
Nhiệt độ phòng kiểm tra chịu áp lực rất thấp, căn phòng nhỏ hơn tất cả những phòng khác.
Nền nhà xi măng bụi bặm, trên đó đặt một chiếc bàn, hai chiếc ghế, một cô bé ngồi bất động trên một chiếc ghế trong số đó, khuỷu tay phải chống lên bàn, bày ra tư thế muốn vật tay.
Nhìn hình thể, cô bé này chỉ tầm năm sáu tuổi. Mái tóc cô bé buộc thành hai bím sừng dê, chiếc áo sơ mi trên người nhuốm bùn đất ngả sang màu vàng nâu, cánh tay dưới lớp áo sưng tấy, thối rữa ghê người.
Đó chẳng phải chỉ là một thi thể còn nguyên hình dáng sao?
Đầu của cô bé làm bằng bùn đất, dường như có ai đó đã chặt đầu cô bé xuống, lắp một khối đất có tóc lên. Khối bùn đất kia khô ráo, to hơn đầu người một chút. "Gương mặt" bằng phẳng không có mắt mũi, chỉ có những vết nứt tựa mai rùa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!