Ba người dừng bước.
Gile xanh dồn hết sự chú ý lên "Phòng kiểm tra thể chất", dù sao thì thoạt nhìn cái tên này cũng vô hại nhất, Ân Nhận bày tỏ rằng mình hiểu điều này. Y âm thầm lùi về sau mấy bước, không để lại dấu vết nào, ra vẻ "tôi không biết gì hết".
Mũ mềm đỏ có đôi mắt và lông mày đều mảnh nhỏ, bấy giờ gương mặt cô tái nhợt như một món đồ sứ chưa lên màu. Cô siết chặt chuỗi vòng tay nhiều đến phô trương của mình, tay run rẩy, hạt châu va vào nhau kêu lách cách.
Thấy hai người bạn đồng hành "nhu nhược yếu ớt", gile xanh cố gắng điều chỉnh nhịp thở, trưng ra biểu cảm của một người thủ lĩnh. Đáng tiếc, anh ta còn chưa kịp diễn thuyết, tiếng đập cửa đã dọa anh ta lảo đảo.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
Dường như người bên trong biết bọn họ đang đứng ở ngoài. Anh ta, cô ta hoặc nó… đã đập mạnh vào cửa bốn tiếng từ bên trong.
– Mấy người vào cả đi. – Giọng nói sau cửa vừa nhỏ vừa chói, không nghe ra nam hay nữ.
Gile xanh thở hắt ra một hơi, là người đầu tiên mở cửa bước vào.
Trong phòng không một bóng người.
Phòng kiểm tra thể chất không lớn, cũng không nhiều đồ đạc. Chỉ nhìn thấy ngay trung tâm căn phòng đặt một chiếc bàn tròn, giữa bàn bày ba chiếc khay làm bằng gỗ hòe.
Bên trên căn phòng đông vui phải biết, mỗi đường bên trần nhà đều lắp kín camera giám sát, chúng chen chúc cùng nhau, chậm rãi chuyển động theo ý mình. Ân Nhận không biết rõ tác dụng của chúng, nhưng thấy dáng vẻ quay tới quay lui mất tự nhiên ấy, y liên tưởng tới những chú sẻ nhỏ trên cành cây mùa đông.
Thứ trong khay vẫn thú vị hơn nhiều.
Ba chiếc khay xếp thành hình tam giác cân. Một khay đặt miếng da màu đỏ có vẽ hoa văn. Miếng da mỏng manh và mềm mại, được cắt vuông vắn, còn kèm theo cả một chiếc kéo. Một khay đặt đống xương vụn đen thui kèm mấy con ruồi chết nằm rải rác bên trên. Khay cuối cùng đựng một chiếc bút gỗ âm khí nặng nề, cây bút ấy nằm lẻ loi trong khay, không gác lên tờ giấy nào.
Gile xanh và mũ mềm đỏ không bình tĩnh được như Ân Nhận, bọn họ cảnh giác nhìn xung quanh…
Camera trên đỉnh đầu phát ra âm thanh lạch cạch, vô số điểm đỏ chớp nháy, khiến người ta khó chịu từ đầu đến chân. Mọi ngóc ngách trong căn phòng đều trống không, chẳng thấy bóng dáng người gõ cửa đâu.
Ân Nhận quyết tâm kéo hai đồng đội của mình về đúng đường, y hắng giọng nói:
– Những thứ này là gì?
Gile xanh:
– Hả, hả? Gì cơ?
– Những thứ trên bàn ấy.
Gile xanh há miệng, cuối cùng cũng hoàn hồn về. Thế nhưng lần này mũ mềm đỏ lại giành nói trước.
– Đây là "ba phần trời", một cách kiểm tra phân loại ngành trong giới huyền học, – Đôi môi cô trắng bệch – Cơ mà,… những thứ này đều là hàng thật, bên ngoài thường chỉ dùng hàng thay thế, không có vẻ tà ác như vậy.
Gile xanh gật đầu tỏ ra nghiêm trọng, đúng lúc bắt gặp ánh mắt tò mò ham học hỏi của Ân Nhận.
Có lẽ gile xanh cũng đang muốn hoãn binh, anh ta lùi về sau nửa bước, cách xa chiếc bàn một chút.
– Người ta không hiểu mấy thứ này, vừa hay chúng ta có thể nói cho cậu ấy nghe. Ba phần trời ở đây chỉ ba phương hướng nền tảng trong huyền học gồm Linh tượng, Dịch thi nhân, Ngự quỷ sư.
Anh ta móc một chuỗi hạt gỗ ra khỏi túi áo, vừa lần hạt vừa nói dông dài.
– Linh tượng là người làm khí linh cho người khác sử dụng, cũng cho bản thân sử dụng. Cậu đã từng chơi game chưa? Linh tượng chính là những người chơi theo lối chế tạo đạo cụ, chủ yếu tập trung vào kỹ thuật.
– Dịch thi nhân thì mọi người đều biết rồi đấy, thường thấy trong những câu chuyện cản thi. Sau khi hỏa thiêu phát triển, loại người này đã sắp biến mất rồi. Hiện tại bọn họ chủ yếu sử dụng thi thể động vật, giống với Ma pháp sư trong trò chơi.
– Ngự quỷ sư thì dễ rồi. Thông linh, chịu được sát khí, có thể chỉ huy ma quỷ làm việc. Người trong ngành này là đông nhất.
– "Ba phần trời" dùng để kiểm tra xem trời sinh cậu thích hợp làm ngành nào. Kỳ thực cấp trên còn có nghề "Quỷ tướng", nhưng mà trình độ của chúng ta không tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!