Chương 7: Kiểm tra sức khỏe

Tính cả Ân Nhận và Chung Thành Duyệt, tổng cộng có sáu người đến kiểm tra sức khỏe.

Sát khí đang không ngừng trào ra khỏi phòng kiểm tra thị lực. Trong đó có hai người diện mạo bình thường thoáng thay đổi sắc mặt. Người đàn ông mặc áo gile xanh da trời, vóc dáng cao gầy. Người phụ nữ đội mũ mềm đỏ, tóc hơi xoăn.

Áo gile xanh và mũ mềm đỏ dường như quen biết, bọn họ căng thẳng trao đổi ánh mắt với nhau.

Trên cơ thể hai người treo đầy những thứ đồ lặt vặt thường thấy ngoài chợ như miếng ngọc màu sắc chói mắt, dây chuyền, chuỗi hạt gỗ khả nghi. Chúng được quấn thành một đống, kêu lên lách cách theo động tác của hai người.

Ân Nhận hứng thú lén lút nhìn trộm, những thứ kia mang hơi thở của thuật pháp, chắc là khí linh có cấp bậc thấp nhất.

Những người tu hành vừa nhập môn thường thích đeo những thứ này, nghìn năm trôi qua, truyền thống ấy chẳng thay đổi nhiều. Loại khí linh này chất lượng kém, dễ kiếm, kêu leng keng leng keng rất vui tai, có tác dụng tăng thêm can đảm.

Đáng tiếc, rõ ràng nó chẳng có tác dụng tăng thêm can đảm cho hai người này là bao. Sắc mặt bọn họ ngưng trọng, lén lút thảo luận một lát rồi lập tức lùi về sau.

Ân Nhận quay đầu sang, phát hiện có gì không đúng.

Y chỉ thất thần tí xíu thôi mà bản thân đã thành người đứng đầu trong hàng ngũ kiểm tra, Chung Thành Duyệt thấy y không nhúc nhích gì, tự giác đứng phía sau y. Những người khác mừng rỡ vì có người xung phong, chỉ trong nháy mắt đội ngũ đã hình thành.

Ân Nhận: "…"

Đạo hữu chết thì được chứ bần đạo không muốn chết chứ gì? Ân Nhận chậm rãi nhìn về phía Chung Thành Duyệt, gương mặt anh đầy vẻ vô tội.

Ân Nhận đứng ở vị trí đầu tiên, đội ngũ ngắn xếp hàng ngay ngắn chỉnh tề. Sáu người không nhúc nhích, dường như đang cử hành một nghi thức quỷ quái nào đó. Đợi một lúc lâu không thấy ai vào kiểm tra, người trong cửa trầm giọng cất lời:

– Có thể vào rồi, từng người một.

Ân Nhận xác định mình đã phong ấn sát khí không còn sơ hở nào mới bất chấp đẩy cửa ra. Y vừa bước vào phòng, cánh cửa gỗ nặng nề tức khắc khép lại, phát ra một tiếng "rầm" lớn.

Vào bên trong chỉ thấy bức tường trắng xóa.

Vách tường phủ đầy những vết nứt nho nhỏ, ở nơi bắt mắt nhất có dán một tờ giấy. Tờ giấy trắng hơi ố vàng, bên trên viết những điều cần chú ý như "Mời tháo kính, kính áp tròng cùng với tất cả khí linh tùy thân xuống". Chiếc tủ tôn chứa đồ cắm đủ chìa khóa, mỗi chiếc chìa đều móc vào thẻ số màu cam, tựa như một loài nấm tươi đẹp nào đó.

Tất cả đều mang hơi thở của năm tháng.

Xuyên qua huyên quan chật hẹp, không gian lập tức rộng rãi hơn nhiều.

Gian phòng này không có cửa sổ, ánh đèn rất tối, sát khí nồng nặc ùn ùn kéo tới từ phía bên phải. Ân Nhận không xác định nguồn gốc của sát khí ngay, y tỉnh bơ nhìn thẳng về phía góc tường.

Có một khối gì đó đang chen chúc ở góc tường, hoàn toàn không ăn nhập gì với không gian lạnh lẽo sạch sẽ ở đây.

Thứ kia mang hình dáng con người mơ hồ, nhưng lớn gấp hai, ba lần so với người bình thường. Từng khối thịt của nó chồng lên nhau, tứ chi và đầu bị lớp thịt mỡ kia nhấn chìm, chỉ miễn cưỡng hở ra một chút, da thịt phủ kín những vết rạn đỏ thẫm.

Nó chẳng khác nào một tổ ong tròn trịa, trên người ứa ra vô số chất nhầy màu đỏ nhạt, dính đầy góc tường như mật ong. Cơ thể to lớn kia phập phồng, chất nhầy tản ra mùi tanh nhạt như mùi lòng trắng trứng.

Nhìn chằm chằm người ta mãi thì không được hay cho lắm, Ân Nhận lịch sự dời mắt đi, quay sang xem xét cả căn phòng này.

Có một nam một nữ đang ngồi ngay bên cạnh tổ ong thịt ở góc tường.

Bọn họ mặc đồng phục tiêu chuẩn của nhân viên, đeo thẻ nhân viên của Thức An. Ánh sáng lạnh chiếu trên gương mặt hai người mang cho màu da ấy cảm giác cực kỳ giống thi thể.

Ngoài bản ghi chép và bút ra thì trước mặt họ còn bày thứ gì đen ngòm có hình dáng tựa cái thìa nghiền phẳng. Nếu lượng tri thức dự trữ về thời hiện đại của Ân Nhận phong phú thêm một chút, y sẽ biết thứ này gọi là "thanh che mắt".

Cũng may nhân viên rất chu đáo.

Dường như bọn họ không quan tâm tới cử chỉ bất thường "nhìn chằm chằm vào góc tường" của Ân Nhận, chỉ quan tâm hướng dẫn rõ ràng từng bước.

– Dùng nó che một bên mắt, sau đó chỉ ra hướng của "nó". – Nhân viên nữ đưa thanh che mắt cho y.

Cô vừa dứt lời, mắt phải Ân Nhận lóe lên một tia sáng trắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!