Phù Hành Xuyên không về ký túc xá, ông ta kéo chiếc giường gấp của phòng Xử lý tình huống khẩn cấp nằm tạm. Lúc này toàn bộ tinh anh trong chi nhánh đều có mặt ở đây, mọi người đã quen với tác phong làm việc của "Quỷ tướng hạng nhất", chẳng ai lấy làm lạ.
Công việc vẫn quan trọng hơn.
Gần một trăm con người chen nhau trong căn phòng lớn, nhiệt độ phòng cũng phải tăng thêm mấy độ. Thức An không có yêu cầu cứng về việc ăn mặc, nhân viên mặc thế nào tùy ý. Một bộ phận nhỏ ngồi tại chỗ làm việc, nín thở tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, còn phần lớn thì đứng ở hàng trước, mắt dán vào màn hình hiển thị trên tường.
Mọi người nhỏ giọng thì thầm, tiếng ù ù như sóng biển chậm rãi lan rộng ra cả gian phòng này.
Rèm che kéo chặt, nhất thời không thể phân biệt rõ trong căn phòng này là ngày hay đêm. Hơn mười chiếc màn hình trên tường đã thay đổi nội dung, hình ảnh hiển là cảnh tượng nhà ăn ở mọi góc độ khác nhau.
Tất cả mọi người có mặt ở đây đều nhận ra nhà ăn này.
Đó là nhà ăn độc lập của tòa nhà hình trụ. Trước mắt thì tòa nhà hình trụ không có mấy người khách, đã qua giờ trưa, ánh mặt trời dạt dào bao phủ nhà ăn, bàn ghế gỗ đào xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Nhân vật chính trong camera là hai người trẻ tuổi.
Nói một cách chính xác hơn, ban đầu chỉ có mình Chung Thành Duyệt ngồi bên cạnh cửa sổ. Nhà ăn độc lập cung cấp dịch vụ gọi đồ ăn, chọn xong rồi hậu cần của nhà ăn sẽ mang cơm lên. Tiêu chuẩn nhà ăn của Tập đoàn Thức An có thể nói là khá nổi bật, đáng tiếc người nào đó lại không biết quý trọng.
Trước mặt Chung Thành Duyệt đặt một bát cháo trắng, kèm hai quả trứng gà luộc, một đĩa rau xanh xào tỏi, cộng thêm một đĩa thịt bò chín kỹ thái miếng không rưới sốt. Tướng ăn của anh rất nhã nhặn, ăn chậm nhai kỹ, điện thoại được anh đặt ngay ngắn cách đó không xa, từ đầu đến cuối màn hình đều ở trong trạng thái ngủ.
Nhà ăn lắp đặt một chiếc cửa sổ sát đất rất lớn, điều hòa trung ương thổi trên đầu, vị trí gần cửa sổ cũng không quá nóng. Ánh dương xán lạn bao bọc quanh cơ thể Chung Thành Duyệt, cộng thêm bữa ăn nhạt nhẽo trước mặt, người này vô hại chẳng khác nào động vật ăn cỏ.
Nhưng cảm giác bình an này chẳng duy trì được bao lâu đã bị người vô danh kia phá hoại.
Người vô danh dường như chẳng biết mệt. Khác với Chung Thành Duyệt đã được nghỉ ngơi cả buổi sáng, sau khi kết thúc thẩm vấn, y lập tức đến nhà ăn ngay.
Người vô danh vừa xuất hiện, nhất thời trong phòng vang lên không ít tiếng xì xào to nhỏ. Cũng may người vô danh lựa chọn những món ăn rất bình thường. Y chọn một phần thịt xay bọc trứng muối chiên, một phần gà rán mật ong mù tạt, cộng thêm một bát cơm rang trứng vàng óng ánh.
Khay đồ ăn trông hấp dẫn nhưng lại vô cùng ngấy, so ra thì phong cách này còn giống "giới trẻ hiện nay" hơn là Chung Thành Duyệt.
Hơn nữa hai mắt người này sáng lên, gương mặt đong đầy vẻ tò mò và chờ mong, tinh thần phấn chấn khiến người ta vô cùng căm phẫn. Y vô cùng tự nhiên ngồi xuống đối diện Chung Thành Duyệt, toàn thân tỏa ra ra hơi thở hòa nhã.
Nếu không phải gương mặt kia quá xuất sắc, quả thực mọi người đều muốn đi kiểm tra những nhân viên tiêu thụ mất tích đến nơi rồi.
Chung Thành Duyệt buông đũa xuống, liếc nhìn người vô danh kia:
– Có người đã nói sơ qua về tình huống cho tôi nghe rồi. Xin lỗi, tối qua cấp bách quá, thực ra tôi không quen cậu đâu.
Giọng của anh rất từ tốn, không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ, so ra thì không giống phủi sạch quan hệ với mình mà giống như đang trần thuật một sự thật hơn.
– Gặp nhau thì tức là có duyên rồi, dù sao em cũng không nhớ, có quen hay không cũng không sao hết. – Người vô danh chọc chọc cơm trong bát – Em chỉ tò mò thôi… với tình hình hiện tại thì bao giờ chúng ta mới có thể đi?
– Không rõ nữa, tôi chưa gặp chuyện này bao giờ…
Chung Thành Duyệt nói được một nửa, tiếng chuông mặc định khô khan vang lên.
Trong phòng giám sát, một màn hình hiển thị lập tức thay đổi hình ảnh, chiếu đến gần màn hình điện thoại của Chung Thành Duyệt. Tất cả mọi người đều nhìn thấy trên màn hình hiển thị ba chữ lớn "Chung Hữu Đức".
Nhà ăn không có góc chết cũng không có ban công, Chung Thành Duyệt nhìn xung quanh, quyết định thành thật ngồi yên tại chỗ. Anh nghe điện thoại, đưa mắt xin lỗi người vô danh.
"A lô, bố ạ?"
Bên kia điện thoại truyền tới một giọng nam vội vàng hấp tấp hỏi một đống vấn đề. Khẩu âm của người già hơi nặng, tốc độ nói rất nhanh, mọi người nghe nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn có thể nhận ra sự quan tâm lo lắng chân thành.
Chung Thành Duyệt trả lời dễ hiểu hơn rất nhiều: "Con đang ăn cơm trưa rồi ạ, đồ ăn ở Thức An không tệ. Bố đừng lo, không phải chuyện gì to tát đâu, bảo mẹ đừng sốt ruột."
"Vâng ạ, con vẫn còn đang ở Thức An, chỉ hỗ trợ điều tra thôi ạ… dạ, con nhất định sẽ phối hợp nghiêm túc… con biết rồi, biết rồi ạ. Không cần phải chờ cơm tối con đâu."
– Người nhà anh à? – Chung Thành Duyệt vừa mới cúp máy, người vô danh nhét một miếng gà rán vào miệng, hài lòng híp mắt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!