Phù Hành Xuyên rửa mặt qua loa rồi vội vàng bước vào phòng thẩm vấn.
Để an toàn, phòng thẩm vấn không nằm trong nội bộ tòa Thức An mà nằm tại một tòa nhà nhỏ hình trụ tròn ở góc phía Tây Nam. Phòng thẩm vấn bên dưới tầng hầm số một, thực vật sum suê ngập tràn sức sống phủ kín hành lang. Giữa những loài thực vật có treo vài lồng chim, không ít những chú chim đang líu lo giữa những cành lá.
Chúng không phải vật trang trí bình thường.
Những bồn hoa và chim nhỏ đều vô cùng nhạy cảm với sát khí. Quan trọng hơn, chúng nó đủ bắt mắt để che giấu nghiêm ngặt những pháp khí có trên hành lang.
Phù Hành Xuyên nuốt một miếng chocolate, vị ngọt và cảm giác dính dính chiếm cứ toàn bộ khoang miệng ông ta. Vừa mới bước vào phòng thẩm vấn, ông ta đã tự rót cho mình một ấm trà.
Phòng thẩm vấn của Tập đoàn Thức An không thể so với Cục Cảnh sát, phong cách trang hoàng của nó tương đối ấm áp. Ánh đèn vàng dịu dàng ấm cúng, gia cụ màu cà phê thẫm kèm theo bồn cây lá rộng, trên chiếc bàn nhỏ bày trà nóng hổi và bánh quy bơ đào. Nhìn thoáng qua nơi đây giống với một quán cà phê mang phong cách phục cổ hơn.
Nhưng nó vẫn có bộ phận lạnh băng.
Ví dụ như phòng thẩm vấn đầy đủ mọi vật dụng, vậy mà lại không có bất cứ thứ gì sắc nhọn. Bàn cố định với sàn nhà, tất cả ly tách đều làm bằng chế phẩm đặc biệt không vỡ. Hay như Phù Hành Xuyên ngồi trong chỗ tối, tách biệt khỏi khoảng trời ấm áp kia bởi vách kính một chiều, người bên trong hoàn toàn không nhìn thấy ông ta.
Chẳng biết người vô danh kia đến từ đâu, cần nhiều thời gian kiểm tra sức khỏe hơn, buổi tới mới thẩm vấn được. Phù Hành Xuyên dò xét Chung Thành Duyệt thông qua tấm kính một chiều.
Chung Thành Duyệt đã cởi áo mưa.
Chung Thành Duyệt mặc một chiếc áo thun trắng thùng thình, chiếc quần thun tối màu rộng rãi, giày thể thao giặt tinh tươm. Bấy giờ anh đang đeo kính lên, có lẽ vì sợ nước mưa làm nhòe mắt kính nên lúc trước anh đã nhét hộp kính vào túi quần.
Không thể không nói, tướng mạo của người này rất hợp với thẩm mỹ của các bậc phụ huynh.
Gương mặt ôn hòa nhã nhặn, mái tóc đen không nhuộm không uốn, mái và đuôi tóc hơi dài, cộng thêm chiếc kính vuông không viền khiến cả người anh toát lên vẻ thư sinh, thoạt nhìn trẻ hơn tuổi thực tế khá nhiều.
Mặc dù hôm nay trải qua chuyện kỳ lạ, nhưng gương mặt anh không hề có vẻ sợ hãi hay chống đối, cũng không phấn khích nóng lòng ba hoa khoác lác.
Song, với tâm thái quan sát soi mói nhặt xương từ trong trứng gà của Phù Hành Xuyên mà nói, thì ông ta vẫn có thể tìm được ra điểm khiến ông ta khó chịu.
Đôi mắt.
Diện mạo của Chung Thành Duyệt mà phối hợp với đôi mắt trong trẻo thì hoàn toàn có thể đi chụp poster tuyên truyền "Top 10 thanh niên tiêu biểu". Nhưng đôi mắt của anh giống như hố đen dùng mực nước chấm lên, u ám tối tăm, không nhìn ra bất cứ cảm xúc nào. Nếu không có diện mạo vô hại trung hòa, chỉ riêng đôi mắt ấy thôi cũng đủ để người ta thấy bất an.
Phù Hành Xuyên hắng giọng, ra hiệu "bắt đầu" với đồng nghiệp ở đầu bên kia camera. Ông ta cúi đầu xem hồ sơ về Chung Thành Duyệt, hít sâu một hơi.
– Chào cậu Chung, trên đường đã có người giải thích qua với cậu rồi chứ?
Chung Thành Duyệt ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế dựa, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, tay áo hơi dài che khuất cổ tay.
– Khu Tịch Chiếu bị nghi ngờ rò rỉ chất hóa học độc hại, đây là hành vi phạm tội có dự tính trước, tình tiết vụ án rất nghiêm trọng. Gần đây tất cả những sự kiện bất thường đều được sắp xếp điều tra, các anh đang hỗ trợ cảnh sát.
Giọng nói của Chung Thành Duyệt rất nhẹ nhàng trong trẻo.
– Tôi đã được xác nhận giấy ủy quyền bên phía Cục Cảnh sát rồi, tôi đồng ý phối hợp.
– Vậy chúng ta sẽ nói chuyện bình thường để thả lỏng trước nhé. – Phù Hành Xuyên nói – Tôi đã xem hồ sơ của cậu. Trước đây cậu học thạc sĩ ở trường đại học A. Đại học A cũng là trường số một số hai của nước ta đấy. Với thành tích của cậu thì nhảy đâu chẳng được, tại sao lại muốn trở về Hải Cốc phát triển?
Thành phố Hải Cốc nằm trong đất liền, lịch sử lâu đời, chủ yếu phát triển du lịch. Chỉ nhìn riêng về phát triển thôi thì nó miễn cưỡng được coi như thành phố cấp hai. Chuyên ngành của Chung Thành Duyệt là "Hoá sinh và Sinh học phân tử", không thích hợp làm việc ở Hải Cốc.
Càng khỏi phải nói đến chuyện với thành tích không tầm thường này mà giảng viên hướng dẫn chịu buông tay Chung Thành Duyệt, quả thực khó mà tin được.
Chung Thành Duyệt cười có vẻ mất tự nhiên:
– Bố mẹ tôi đã hơn tám mươi rồi, nếu tôi học tập hay làm việc thời gian dài ở bên ngoài sẽ không tiện chăm sóc bọn họ.
– Ồ, tám mươi rồi à, vậy thì phải chăm sóc chu đáo mới được. Nhưng tôi hơi khó hiểu, nhìn hồ sơ này… tốt nghiệp xong cậu không trở về thành phố Hải Cốc ngay mà du lịch hai năm bên ngoài hả?
– Vâng, khi ấy sức khỏe người nhà vẫn còn tốt, tôi muốn nhân thời gian rảnh rỗi để đi du lịch khắp nơi, tránh cho sau này phải lo lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!