Ân Nhận không định báo cáo kết luận của mình với cấp trên. Chuyện đùa, y chỉ là một Ngự Quỷ Sư vô tội vừa vào nghề, gà mờ thì làm gì có chuyện nhận ra tin tình báo kích thích như vậy.
Chẳng qua sau khi hơi thở của hung sát tan đi hết, Ân Nhận cố ý đặt xác côn trùng lên điện thoại.
Điện thoại của y lập tức phấn chấn: "Gâu gâu gâu oẳng!"
…Lúc trước chiếc điện thoại này có phản ứng với y, quả nhiên không phải trùng hợp.
Quái lạ, tại sao cảm giác ngủ say một nghìn năm, khắp nơi đều có hung sát và thiết bị giám định hung sát vậy. Sáu con hung sát bị phong ấn cộng thêm cả Ân Nhận, một nghìn năm mới có bảy con hung sát, lẽ nào con hung sát số tám sắp ra đời rồi?
Ân Nhận quyết định không nói ra ý kiến của mình.
Sức mạnh của hung sát không dễ phong ấn. Bản thân y vừa mới phá vỡ phong ấn lộ mặt chút thôi mà các cơ cấu huyền học trong vòng bán kính tám trăm dặm quanh đây đều cảnh giới nghiêm ngặt toàn diện, hơn nữa đó còn là kết quả sau khi y phong ấn sức mạnh.
Nếu thực sự có hung sát mới ra đời, không thể có chuyện Thức An không có bất cứ động tĩnh nào.
Chưa biết chừng bên trong còn ẩn giấu chuyện gì khác.
Nghĩ đến việc bây giờ đang trong giờ tan làm, Quỷ vương đại nhân không muốn suy nghĩ quá nhiều chuyện liên quan đến công việc. Y cắn sữa viên, gõ cửa phòng Chung Thành Duyệt.
– Có chuyện gì?
– Trong nhà có kéo không? Em muốn cắt tóc. – Ân Nhận nói.
Kiểu tóc của y quả thực cần phải sửa sang lại. Tóc mái của Ân Nhận rất dài, nếu vào một nghìn năm trước thì không vấn đề gì, còn ở hiện tại thì tỷ lệ ngoái đầu nhìn hơi cao.
Theo lý mà nói thì Ân Nhận có thể biến tóc mình ngắn hơn, nhưng làm như vậy thực sự rất đáng nghi. Bỏ qua chuyện ấy, Chung Thành Duyệt nói sẽ giám sát hành vi tiêu dùng của y, nếu như để "một phần" của hung sát tại tiệm cắt tóc, có lẽ khách hàng sau này của ông chủ phải xui xẻo tám kiếp.
Y chỉ đành tự mình ra tay, cơm no áo ấm.
Quả nhiên Chung Thành Duyệt không khiến y thất vọng:
– Nhà có kéo chuyên dùng, tôi có thể cắt hộ cậu, cậu đi gội đầu trước đi.
– Anh biết cắt tóc nữa cơ à?
– Tôi không thích tiệm cắt tóc. – Chung Thành Duyệt xách theo hộp dụng cụ nhỏ của mình bước ra. Lần này trong hộp là kéo cắt tóc, dao cạo kiểu cũ và tông đơ.
Ân Nhận gội đầu xong, Chung Thành Duyệt bê chiếc ghế đến phòng vệ sinh cho khách, ra hiệu cho Ân Nhận ngồi xuống.
– Tại sao anh lại không thích tiệm cắt tóc? – Khi Ân Nhận hỏi câu này, Chung Thành Duyệt đã đeo găng tay dùng một lần, đang choàng áo cắt tóc cho y.
– Cắt tóc càng ngày càng đắt, thợ cắt tóc còn nói rất nhiều chuyện. – Chung Thành Duyệt nắm một lọn tóc dài của Ân Nhận – Cậu muốn cắt thế nào, cắt ngắn không?
– Không cắt ngắn, sửa một chút thôi được rồi.
Ân Nhận rất thích mái tóc dài của mình. Chúng nó có thể đảm bảo khi y nằm trên sofa vẫn có thể với đồ ăn trên bàn trà, quả thực vô cùng tiện lợi.
Chung Thành Duyệt không nói thêm gì nhiều.
Anh đẩy gọng kính, cây kéo sượt qua sợi tóc, thỉnh thoảng kim loại lạnh như băng lại chạm vào mặt Ân Nhận, cái lạnh lẽo tức thì bị che lấp bởi hơi thở ấm áp, cảm giác thật kỳ diệu.
Ân Nhận chợt nhận ra rằng đây là lần đầu tiên trong đời y "cắt tóc".
Không biết từ lúc nào, cây kéo trong tay Chung Thành Duyệt đã được thay bằng dao cạo sắc bén. Anh ra tay và thu dao rất nhanh nhẹn dứt khoát, muốn gì được nấy. Lưỡi dao lướt qua mái tóc đen, phát ra tiếng roạt roạt khẽ khàng. Con dao cạo sống dậy trong bàn tay anh, ánh dao như mưa lạnh dày đặc, lưỡi dao trượt xuống phảng phất hơi lạnh.
Thằng nhóc này rất giỏi dùng dao, Ân Nhận cụp mắt.
Lưỡi dao kim loại sượt qua mái tóc dài của Ân Nhận, cọ vào vành tai y, sau đó trượt thẳng xuống theo gò má, dán sát sau gáy. Trong chiếc gương dính hơi nước, màu xám của kim loại làm nổi bật làn da trắng bệch, đối lập thị giác mạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!