Chương 3: Kẻ khả nghi

Có lẽ do "người" đông thế mạnh, so với oán quỷ tự kỷ, oán lâu có khuynh hướng chủ động tấn công hơn. Chúng nó khát khao cảm xúc tiêu cực, thích nhất bao trùm lên cơ thể con người, ép hết chất dinh dưỡng như nhai mía.

Nhìn miêu tả cũng đủ biết, đó không phải một trải nghiệm vui vẻ. Hơn nữa "di chứng" của việc bị nó nhai là nhẹ thì bệnh một trận, nặng thì gặp đại họa, tùy thuộc vào tình trạng cá nhân.

Rõ ràng con oán lâu này đến đây để kiếm ăn.

Oán lâu phanh gấp trước mặt hai người, may sao nó vẫn còn chút sợ hãi bản năng, đáng tiếc trí thông minh có hạn, tám con mắt của oán lâu đảo quanh, không hiểu được sự sợ hãi e dè này đến từ đâu.

Cuối cùng nó cẩn thận nhích cơ thể, quyết định chỉ tấn công người có "mùi người" nồng hơn.

Oán lâu co người, sau khi che "mặt", nó phát ra âm thanh thở hồng hộc nặng nề. Mùi tanh hôi thoang thoảng hòa vào trong mùi ngai ngái của mưa. Ngay sau đó, cơ thể to lớn của oán lâu vươn ra, nó đập mạnh về phía trước. Kết cấu của thứ như cánh tay kia hơi khom lại, dường như muốn thì thầm điều gì đó rất đáng sợ.

Nó lập tức lăn về phía người trẻ tuổi đối diện Ân Nhận.

Chỉ thấy oán lâu trùm lên cơ thể người trẻ tuổi, cục thịt mấp máy mấp máy tựa đang tiêu hóa. Người kia "khảm" vào cơ thể của oán lâu với tư thế quái dị, chỉ có gương mặt và đôi tay lộ ra bên ngoài, thoạt nhìn có chút buồn cười.

Ân Nhận không thể cười nổi.

Người kia khoác lên mình oán lâu to gấp mấy chục lần cơ thể vậy mà sức lực nắm chặt bàn tay y không hề giảm bớt. Hai tay anh ấm áp vững vàng, ánh mắt dán chặt lên người Ân Nhận, vẻ mặt không có điểm gì bất thường.

Lúc này đây "người" lúng túng biến thành ba, bầu không khí trở nên càng kỳ quái hơn.

Không nếm được nỗi đau đớn mới mẻ, oán lâu nhanh chóng phát hiện ra không ổn. Nó vặn vẹo cơ thể, nghi ngờ lùi về chỗ cũ.

Khóe mắt Ân Nhận giật giật, hóa ra con oán lâu này cảm thấy tư thế ăn cơm không đúng nên định bụng tới lần nữa.

Mùi tanh hôi trong không khí chuyển thành mùi thối nồng nặc, da thịt xấu xí không ngừng mấp máy, oán lâu trượt tới một lần nữa.

Lần này nó di chuyển chậm hơn, dưới ánh đèn đường, lớp da bên ngoài rớm ra một dòng chất lỏng dính nhớt. âm thanh chèn ép khiến người ta rợn tóc gáy vang lên, người đối diện lại bị cục thịt to đại "cắn nuốt".

Cả đầu anh chìm vào trong máu thịt đen đỏ, hai cánh tay còn sót lại bên ngoài vẫn ghìm chặt tay Ân Nhận, chẳng khác nào chiếc còng.

Đôi tay kia vẫn vững vàng như trước.

Bề mặt oán lâu càng mấp máy dữ dội hơn, gương mặt bánh bao thịt nhô lên suýt nữa đã cọ vào chóp mũi Ân Nhận. Máu thịt dập dờn như sóng nước, thỉnh thoảng gương mặt người kia lại lộ ra bên ngoài oán lâu.

Người kia chẳng thèm chớp mắt một cái, dường như không bị bất cứ ảnh hưởng nào.

Nhìn thấy được mà không ăn được, tơ máu chăng kín tám con mắt người dựng đứng của oán lâu. Ví như người bình thường cầm đũa lên gắp sợi mì, nhưng phát hiện ra mình có liều chết cũng không gắp được nó lên, đa phần cũng sẽ mang oán khí thế này.

Thảm thật.

Ân Nhận liếc nhìn nó bằng ánh mắt đồng cảm, y đã nhìn ra manh mối…

Người không tín, chư thần không bảo vệ, bách tà không thể xâm nhập.

Xưa nay người tu hành đều có tin đồn lan truyền thế này: Càng không tín thì ảnh hưởng càng nhỏ.

Nếu một người hoàn toàn không tin vào ma quỷ, thần tiên, vậy thì anh ta có cầu thần bái Phật cũng vô dụng. Song lại có thể miễn dịch tất cả tà thuật quỷ thần. Loại người này sẽ không thể nhìn thấy quỷ thần, và quỷ thần cũng sẽ không thể làm gì được bọn họ. Hai bên có khuynh hướng coi nhau như không khí.

Tiếc thay Ân Nhận chưa từng gặp phải loại người này.

Trong số người phàm, người cuồng nhiệt thì ngày ngày tế bái cầu phúc, người bình thường thì sẽ nghiên cứu cầu vận may, né tránh xui xẻo. Truyền thừa bầu không khí nghìn năm, rất ít người hoàn toàn "không tín".

Hiện tại dường như có một người như vậy đứng ngay trước mắt y.

Điều này chứng tỏ được gì? Điều này chứng tỏ rằng toàn thiên hạ đều cho rằng y khả nghi thì người đối diện cũng không nhìn thấu được y. Ân Nhận khá hài lòng, tự dưng thấy người đối diện mình đáng yêu hơn nhiều.

Thậm chí Ân Nhận còn rụt cổ tay mình về, kéo người ta về phía mình. Nhưng ai ngờ anh đứng vững vàng lạ thường, Ân Nhận thuận tay kéo, vậy mà chẳng thể kéo được anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!