– Ngoại trừ hộp sọ thì thịt, xương, nội tạng của Ngô Đào đều được cắt chính xác thành một khối lập phương có kích thước 1 centimet.
Lư Tiểu Hà lấy ra ba tấm ảnh, sắp xếp theo thứ tự.
– Đây là xương, thịt và mỡ đã được chia ra. Trong đó thịt và mỡ bị phân hủy nên đã biến dạng, các đồng chí pháp y phải tốn rất nhiều thời gian mới phát hiện ra quy luật này. Xương thì rõ ràng hơn, nhìn xem, từng hạt từng hạt tách rời nhau.
Đống xương hình lập phương trên ảnh bóng loáng, hình dạng vô cùng tiêu chuẩn, so với xương người thì nó càng giống một loại chế phẩm công nghiệp hơn.
Ân Nhận nghĩ mãi mà không ra loại tà vật nào có sở thích quái dị thế này, y kéo kéo Chung Thành Duyệt:
– Khoa học kỹ thuật hiện đại có thể làm đến bước này rồi à?
– Theo lý thuyết thì nếu đông lạnh người đến một mức độ nhất định thì có thể cắt được như vậy.
Con người hiện đại đáng sợ quá, Ân Nhận lẩm bẩm ngoài miệng.
Lư Tiểu Hà khen ngợi:
– Đúng thế, nhưng cơ thể Ngô Đào không có dấu vết đông lạnh, hiện trường cũng không có điều kiện làm như vậy.
– Có thể gây nên tội ác thế này, chắc hẳn hung phạm không chỉ nhất thời nảy sinh suy nghĩ. Chị… chị Lư, chúng ta có thể xem mối quan hệ xã hội của Ngô Đào không.
Theo như những gì Tôn Khánh Huy đã nói, cho dù cách thức ra sao, chỉ cần hung thủ là người sống, vậy thì động cơ giết người của anh ta hoặc cô ta sẽ không khác với kẻ giết người bình thường.
Rất có khả năng hung thủ đã tiếp xúc với Ngô Đào thông qua một con đường nào đó.
– Điểm mà cậu hỏi tới có lẽ cũng là điểm khiến cảnh sát đau đầu.
Khóe miệng Lư Tiểu Hà chùng xuống:
– Ngô Đào nợ tiền không trả, lừa lọc tài sản thường như cơm bữa. Kẻ thù trên phương diện tiền bạc không có mấy chục cũng có cả trăm. Mấy vụ đánh lộn ở Hải Cốc này thì không thiếu phần gã được. Tên này làm đủ chuyện ác, đắc tội với rất nhiều người.
– Còn có chuyện ghê tởm hơn, tên súc sinh này thường trêu ghẹo các cô gái. Gã chuyên nhằm vào những cô gái vào thành phố kiếm sống, đầu tiên chuốc say làm nhục, sau đó ép buộc dụ dỗ, giả vờ giả vịt qua lại với người ta mấy ngày, sau đó kiếm cớ đá người ta.
Ân Nhận:
– Tại sao gã còn chưa bị bắt?
– Tên đó là khách quen của trại tạm giam, khôn lắm. Gã biết rõ những cô gái kia tính cách bảo thủ, không biết giữ chứng cứ. Người đơn thuần thì bị miệng lưỡi trơn tru của gã lừa gạt, chỉ coi như yêu xong chia tay. Người thông minh hơn một chút cũng biết có vấn đề, nhưng sợ đám du côn bạn Ngô Đào trả thù, không dám lên tiếng. Không có người báo án, không có chứng cứ, cảnh sát rất khó bắt gã.
Nói đến người chết này, trên mặt Lư Tiểu Hà chẳng hề mang vẻ tiếc thương.
– Cảnh sát Tôn phá án rất chắc tay. Chắc hẳn bây giờ bọn họ đang đi điều tra camera giám sát quanh đây và điều tra những người có liên quan đến Ngô Đào. – Chung Thành Duyệt nói – Chúng ta có thể tạm thời tập trung sang vấn đề khác trước.
Dứt lời, hai vị trí khoa học đồng thời quay sang nhìn Ân Nhận.
Ân Nhận: "?"
Lư Tiểu Hà:
– Tôi không hiểu về phương diện huyền học, tiếp theo xin mời Ân đại sư phát ngôn.
Chung Thành Duyệt:
– Ân Nhận, cậu là người phát hiện ra xác côn trùng, cậu có suy nghĩ gì không?
Ân Nhận vừa mới định rút điện thoại ra tìm kiếm đông lạnh người, lại hậm hực rụt tay về, cào cào tóc:
– Có thể là Dịch Thi Nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!