Chương 28: Kết quả khám nghiệm tử thi

***

Sắc trời đã muộn, hai người gọi taxi đến gần hiện trường.

Chung Thành Duyệt chuẩn bị rất nhanh nhưng cả người toát lên hơi thở như thể sắp chết đến nơi. Ân Nhận thực sự không nhìn nổi nữa, đưa một thứ nâu sậm ra dưới mí mắt Chung Thành Duyệt.

– Cái gì đây?

– Cánh gà cay ma quỷ, em vừa mới mua tối nay đấy. – Ân Nhận nhịn đau từ bỏ thứ mình yêu thích – Em chưa chạm vào đâu, anh cầm lấy ăn cho lên tinh thần.

Không biết do buồn ngủ tới mức hồ đồ hay là do quyết tâm, Chung Thành Duyệt nghiêm túc nâng cánh gà lên, khẽ cắn một miếng, ngay sau đó anh rùng mình.

Lên tinh thần thì lên tinh thần đấy, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn chết lặng.

Mãi cho đến khi xuống xe, Chung Thành Duyệt vẫn còn điên cuồng hít thở sâu như quạt thông gió. Đối với chuyện này, đầu sỏ gây tội tỏ vẻ tiếc nuối, đồng thời cũng ăn sạch đồ kho cay còn lại.

Chờ khi đến gần hiện trường, hai người đeo tai nghe một bên mà Thức An đã phát. Một lát sau, giọng Lư Tiểu Hà vang lên trong tai nghe.

"Ừm, hai cậu sắp đến hiện trường rồi. Đi về phía trước thêm chín trăm mét nữa, rẽ phải, tôi đã nói chuyện qua với phía cảnh sát, hai cậu có thể xem hiện trường."

"Bọn em vừa được thăng lên tổ điều tra cấp C mà đã có thể nhận án hình sự rồi ạ?"

"Được chứ, trước mắt thì vụ án này cũng chưa xuất hiện điểm gì kỳ lạ." Giọng Lư Tiểu Hà phóng khoáng, bắn một tràng như súng liên thanh, "Nếu chuyện nghiêm trọng, Thức An sẽ cử tổ điều tra cấp bậc cao hơn đến đây. Chẳng phải trước đó hai cậu đã từng trải qua rồi sao thưa hai cao thủ bắt mèo?"

Xem ra thông báo phê bình toàn công ty vẫn để lại di chứng, ít nhất khiến hai người tự dưng thêm danh hiệu kỳ quái.

"Thuận tiện nói luôn, chỉ số sát khí ở xung quanh hai người hoàn toàn bình thường, có thể nhận biết tất cả các thể sinh vật, tạm thời không có điểm cần đặc biệt chú ý."

Ân Nhận vô cùng kinh ngạc: "Làm sao chị biết được?"

Lư Tiểu Hà không thuộc vị trí phi khoa học, lẽ nào chị ta biết Thiên Lý Nhãn đã thất truyền từ lâu.

"Ha ha, tôi đang ở trên đầu hai cậu đây này."

Ân Nhận lập tức ngẩng đầu lên, một chiếc máy bay không người lái to bằng con dơi xẹt qua tầng trời thấp, nó bay ổn định và im lặng, rất khó để người khác phát hiện ra.

"Tôi chưa tự giới thiệu mình đâu nhỉ? Tôi là Lư Tiểu Hà, tiến sĩ khoa Thần kinh tốt nghiệp đại học A, vào Thức An làm việc được hai năm… này, này, chú ý chút, đến hiện trường vụ án rồi." Giọng nữ vui vẻ nói.

Chung Thành Duyệt: "Chào…"

"Tôi cúp trước nhé, lát nữa nói xong." Tút một tiếng, cuộc gọi kết thúc.

"…Đàn chị." Chung Thành Duyệt nói khô khốc.

Ân Nhận quay sang vỗ vỗ vai Chung Thành Duyệt bày tỏ đồng tình.

Vài chiếc xe cảnh sát dừng tại hiện trường vụ án, dây cảnh giới đã chăng sẵn sàng. Một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi đi tới, ông ta có vóc dáng cao to, gương mặt vuông chữ điền, đầu đinh lấm tấm không ít tóc bạc, mặc một chiếc áo jacket da màu đen kiểu cũ.

Thấy có hai người đến gần, ông ta nghiêm mặt rút thẻ trong ngực ra, kết quả thấy người đến là Chung Thành Duyệt, ông ta lập tức vui vẻ.

– Ồ, trùng hợp quá đi mất. Tiểu Chung, không phải cậu làm nghiên cứu à, tại sao lại đến dây?

Chung Thành Duyệt cũng sững người:

– Chú Tôn ạ.

Ân Nhận bước lên trước, vươn tay ra:

– Chào chú Tôn, cháu là đồng nghiệp của anh Chung ạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!