Chương 27: Vụ án hình sự

Không thể nào.

Ân Nhận đứng trước một đống đồ, vẻ mặt hoang mang.

Thậm chí khí linh cảm nhận được y còn không xếp trên giá đàng hoàng mà vứt trong đống đồ bỏ đi như đống rác. Nhận thức này khiến quỷ vương đại nhân rất không vui. Cùng lúc đó, y cũng cảnh giác… thứ này cảm nhận được y kiểu gì đây?

– Cậu có biết không?

Hạng Giang xuất hiện sau lưng y như một u linh, cất giọng khe khẽ.

– Thức An có câu nói, khí linh được đăng ký thể hiện tính cách của một dấu đen.

Hạng Giang cao chừng mét chín, nhỉnh hơn Ân Nhận một chút. Ân Nhận không quay đầu, cũng không thèm để ý đến tiếng chuông reo không ngừng nghỉ trước mặt, thản nhiên cất lời:

– Anh Hạng, khí linh anh đăng ký là gì?

– Một con dao găm không bao giờ cùn. – Hạng Giang nói.

Ân Nhận: A, đây là mùi vị của ghen tị ư?

Chẳng biết thứ đang kêu ầm ĩ trong đống rác này là gì, nghe có vẻ giống với điện thoại, nhưng lỡ như là đồng hồ báo thức hay món đồ chơi trẻ em rẻ tiền thì mặt mũi của Quỷ vương nghin năm biết đặt vào đâu.

– Liệu thứ này có phải điều khiển âm thanh không? – Trong tiếng chuông giục giã, Ân Nhận cố gắng tìm kiếm lý do từ những kiến thức hiện đại không nhiều của mình.

– Mau lấy khí linh của cậu đi, đừng chậm trễ thời gian của người khác. – Hạng Giang vẫn không chịu nghe lọt tai lời y nói.

Ân Nhận chỉ đành xụ mặt bới đống đồ kia, giống như đang tham gia vào hoạt động phân loại rác thải. Không lâu sau, thứ đang kêu điên cuồng được y nắm trong tay.

Giây phút lấy nó ra khỏi đống đồ, tiếng chuông réo rắt như đòi mạng cuối cùng cũng chịu ngừng. Nó dừng quá đột ngột khiến Ân Nhận còn tưởng rằng tai mình bị điếc.

Thứ này đúng là một chiếc điện thoại cũ.

Nó thuộc loại cảm ứng, không phải dòng điện thoại mới, ít nhất kém hơn nhiều so với loại Thức An phát. Màn hình điện thoại nứt thành mấy vết thê thảm, khắp thân đều có vết xước và va đập. Ân Nhận lật lại mặt chính – không ngờ thứ này còn hiện cả pin, hơn nữa cũng không cài mật khẩu.

Chiếc điện thoại có cài đặt mấy App cơ bản nhất với hình nền chú chó vàng lớn đáng thương. Góc trái màn hình đang điên cuồng nhấp nháy nhắc nhở không có thẻ Sim, thoạt nhìn cũng không kết nối với mạng của Thức An.

Sát khí mỏng manh yếu ớt bao phủ trên chiếc điện thoại, không giống như sản phẩm của Linh Tượng mà giống như có thứ gì đó tá túc ở đây.

Điện thoại dính không ít chất bẩn nhầy nhụa, tỏa ra mùi chua quái dị. Ân Nhận ghét bỏ buông điện thoại xuống, lau lau tay.

Kết quả thứ xui xẻo này vừa rời khỏi tay y, tiếng chuông "reng reng reng" nhức óc vang vọng khắp nhà kho, điên cuồng tấn công vào màng nhĩ của mọi người. Tiếng chuông như đang gào thét thảm thiết, đến cả Chung Thành Duyệt cũng phải bịt tai, lùi ra ngoài cửa.

– Xem ra đây chính là khí linh của cậu rồi.

Trong âm thanh ồn ào, Hạng Giang đứng yên không cử động, khóe môi giật giật, nhìn số hiệu phía sau chiếc điện thoại.

– Tôi sẽ làm công tác đăng ký, cậu mang nó theo bên người, nếu như làm mất, tổn thất sẽ nhân mười rồi trừ vào lương của cậu.

Ân Nhận tuyệt vọng cầm chiếc điện thoại, tiếng chuông một lần nữa im bặt.

Nhãn dán phía sau lưng điện thoại vẫn là dòng chữ viết ngoáy: "Chiếc điện thoại thường xuyên sử dụng App u linh thay thế App vốn có, nhờ đó hiển thị nội dung quỷ dị."

Lật lại mặt trước, chiếc điện thoại này đang cố gắng thể hiện bản thân mình, chỉ trong chớp mắt, từ "tin tức" trên màn hình đã biến thành "tim tức", biểu tượng của khung trò chuyện cũng biến thành hình trái tim.

… Có cảm giác buồn nôn đến kỳ diệu. Ân Nhận còn chẳng muốn ấn vào.

Rốt cuộc thứ này có tác dụng thực tế gì chứ, lấy ra để hù dọa Chung Thành Duyệt sao? Y có thể tưởng tượng, phản ứng đầu tiên của Chung Thành Duyệt là khuyên y khởi động lại hệ thống, nhưng mà nói tới nói lui thì…

– Dù gì đi nữa thứ này cũng coi như khí linh, nó không cần sạc đúng chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!