Chương 25: Bắt đầu sống chung

***

Ân Nhận không có khái niệm về nhà ở của người hiện đại.

Nhà của bố mẹ Chung Thành Duyệt rất bình thường, diện tích không lớn, gia cụ ít và đơn giản. Chung Thành Duyệt lại là người có tính cách không yêu cầu gì hết, Ân Nhận đoán nơi anh ở cũng có phong cách tương tự.

Kết quả mở cửa phòng ra, Ân Nhận sững người luôn bên cửa.

… Chẳng trách Chung Thành Duyệt không muốn sống trong ký túc xá của Thức An, y thầm nghĩ.

Khu mà Chung Thành Duyệt đang sống có tên Trang viên Bình An, kiến trúc khá mới, công tác xanh hóa rất tốt, có đầy đủ đình đài hồ nước. Bản thân căn phòng này rộng chừng một trăm ba, trăm tư mét vuông, cửa vào đối diện với cửa sổ sát đất của phòng khách.

Cửa sổ sát đất gần như chiếm kín cả một mặt tường. Tầng Chung Thành Duyệt đang ở không cao cũng không thấp, tầm nhìn bên ngoài cửa sổ rất tuyệt, gần ngay trước mắt là cây xanh tươi tốt, xa hơn nữa là những tòa nhà rực sáng ánh đèn.

Căn phòng tràn ngập ánh sáng vàng ấm áp, sàn gỗ dưới chân khô ráo sạch sẽ. Căn phòng trang hoàng theo phong cách thiên về ấm áp, thấm đượm hơi thở cuộc sống dịu êm, điều hoà phả ra mùi hương hoa quả trong lành thoang thoảng.

Gia cụ làm bằng gỗ óc chó, kết hợp với đa dạng thực vật tràn đầy sức sống. Con ác quỷ đứng ở góc tường thêm màu đỏ mờ chín chắn. Sắc thái của cả căn phòng kết hợp với nhau hài hoà vừa đủ.

Ân Nhận kinh ngạc:

– Trên tivi suốt ngày nói giá cả nhà đất cao, anh giỏi thật đấy.

Chung Thành Duyệt đưa cho y một đôi dép lê:

– Cũng không hẳn, ở khu này lắm nhà ma nên giá rẻ lắm.

Nhìn con ác quỷ hư ảo úp mặt vào tường, Ân Nhận trầm tư suy nghĩ.

Không nói đến chuyện khác, quý cô đứng ở góc tường này thực sự rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn "Chàng trai hoa hồng" một cấp. Mái tóc dài của cô bao phủ kín vảy máu, quần áo trên người nhuộm thành màu đỏ sẫm. Sát khí toàn thân ma nữ rất nồng, cô ta quay đầu một trăm tám mươi độ, một con mắt trắng dã nhìn về phía hai người xuyên qua mái tóc.

Chung Thành Duyệt chẳng hề nhận ra điều ấy:

– Thực ra trên phương diện sinh hoạt, đây là khu chung cư an toàn nhất thành phố Hải Cốc này. Trong khu còn có rất nhiều căn hộ cỡ nhỏ, đa số chủ hộ ở đây đều là cảnh sát, pháp y hợc nhân viên cứu hộ.

Những chủ hộ ấy nhất trí cho rằng khoản tiền vay mua nhà còn đáng sợ hơn cả nhà ma.

Ân Nhận vô cùng kính nể:

– Tại sao anh không mua căn hộ cỡ nhỏ?

– Căn này rẻ nhất. – Chung Thành Duyệt nghiêm túc.

Hiểu rồi, có lẽ đây là nơi đã diễn ra vụ án mạng thảm khốc nhất.

Thấy Ân Nhận cứ đứng mãi bên cánh cửa, Chung Thành Duyệt nói:

– Cậu có năng lực đặc biệt, tôi không biết sống ở đây có quen không, nếu như cậu thực sự không chịu được thì…

– Không sao, tôi chỉ bất ngờ khi nhà của anh có phong cách thế này mà thôi.

Làm quái gì có chuyện y không chịu được, Ân Nhận xoa mặt, khoảnh khắc y bước vào sống trong căn phòng này, nơi đây chính là căn nhà ma mạnh nhất trên thế giới.

– Vốn dĩ tôi định đón bố mẹ đến đây ở chung. – Chung Thành Duyệt treo áo khoác bên cạnh con ma nữ, tròng mắt vằm vện tơ máu của ma nữ chuyển động theo anh – Nhưng bọn họ không nỡ xa hàng xóm cũ, cho nên không muốn chuyển nhà. Vì ờ… một số nguyên nhân, nên tôi chuyển ra ngoài sống.

– Tôi hiểu. – Ân Nhận liếc mắt nhìn ma nữ.

Không biết tại sao, khi nói đến chủ đề này, con ma nữ kia bỗng dưng tỏa ra sự bất đắc dĩ.

Cô ta quay đầu nhìn hai người một lát, thấy Ân Nhận không có phản ứng rõ rệt nào, cô phẫn nộ chui vào trong tường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!