Chương 24: Bố mẹ của anh ấy

Phù Hành Xuyên sống dở chết dở trở về văn phòng, úp mặt xuống sofa.

– Tạm dừng việc tìm dấu vết của hung sát hả? – Ngửi thấy mùi thuốc lá, giáo sư Lý nhanh nhẹn mở cửa sổ ra.

– Ừ, đã một tuần rồi, không tìm được bất cứ dấu vết nào. Tìm thì vẫn phải tìm, nhưng cần chia nhỏ nhân lực ra. – Phù Hành Xuyên khó khăn quay đầu – Ồ, màn hình của ông…

Sếp Phù rất tinh mắt, nhìn lướt qua đã thấy ngay mấy từ "Hồ sơ án mạng của thành phố Hải Cốc" trên màn hình.

Giao diện dừng trên tấm ảnh chụp một nam một nữ.

Diện mạo của bọn họ rất nghiêm trang, tuổi tác chưa tới ba mươi. So với những tấm ảnh chết lặng hoặc âm độc của những phạm nhân khác thì hai người này như thể đang chụp ảnh cuộc sống an nhàn, mỉm cười rất nhẹ nhàng thoải mái.

– Ồ, tại sao tự dưng lại nhớ tới cái này? Điều tra hộ khẩu của người mới à?

– Tôi chỉ xem hồ sơ chi tiết vụ án thôi. Nói chính xác thì Chung Thành Duyệt không nằm trong hộ khẩu của bọn họ. – Giáo sư Lý tắt file hồ sơ đi – Bố mẹ ruột bị chính tay bố mẹ nuôi bắt, không biết Chung Thành Duyệt biết được bao nhiêu.

Ngụy Hóa Tiên, Khổng Miêu – Hai kẻ giết người trong vụ giết người hàng loạt lớn đã bị thi hành án tử hình hơn hai mươi năm trước rồi.

Hai người có mối quan hệ tình nhân, làm việc cực đoan và giảo hoạt, ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng. Sau đó vì Khổng Miêu vừa sinh xong, hai người sơ hở trong quá trình hợp tác, cảnh sát mới bắt được cả đôi. Căn cứ vào hồ sơ của Cục Cảnh sát Hải Cốc, nguyên Chi đội trưởng Chi đội Hình sự Trình Tuyết Hoa và nguyên Chi đội phó Chung Hữu Đức đã có cống hiến rất lớn.

– Chắc hẳn Tiểu Chung không thể tiếp xúc được với hồ sơ này. – Phù Hành Xuyên ngáp một tiếng – Hơn nữa ban đầu tôi đã thẩm vấn rồi, Tiểu Chung rất cung kính bố mẹ nuôi của mình, chuyện này không giả được.

– Ừ, tôi chỉ hơi tò mò mà thôi.

Cùng lúc đó, khu Tịch Chiếu, nhà bố mẹ Chung Thành Duyệt.

Bà cụ bưng một bát canh khoai tây hầm sườn to phạc, đặt bộp một tiếng xuống bàn. Trên bàn đã bày sẵn mấy món khác như chân giò kho tàu, thịt bò bằm, cá chua ngọt. Cạnh đó còn phối thêm vài đĩa thức ăn nhỏ như trứng xào hẹ, ngó sen chiên giòn. Phòng ăn không lớn, chung quanh ngập tràn mùi thơm món ăn nhà làm giản dị.

Trong bếp, ông cụ vẫn đang bận luôn tay, máy hút mùi không chịu nổi gánh nặng kêu lên ro ro, canh trong nồi sôi ùng ục.

Chung Thành Duyệt đứng trong bếp như một món đồ trang trí cỡ lớn.

– Bố, hay là con giúp bố một tay? – Anh hỏi rất dè dặt.

– Cút, con thì biết cái quái gì, ngày nào trong món ăn cũng chẳng có dầu có tương. – Giọng ông cụ dõng dạc tựa chuông đồng – Ba mươi năm rồi đấy Chung Thành Duyệt ạ! Cuối cùng con cũng biết dẫn bạn về nhà rồi, bố con phải thể hiện tài năng mới được.

– Nhưng con vẫn chưa tròn ba mươi tuổi mà…

– Đấy, nó lại soi mói lời bố nó đấy? – Chung Hữu Đức trợn mắt – Được rồi, được rồi, bố vẫn nhớ con khẩu vị nhạt, lát nữa bố làm riêng món hấp cho con.

Chung Thành Duyệt cúi gằm mặt, câm như hến. Anh tiếp tục đứng chịu phạt trong bếp, thỉnh thoảng lại đưa bát đĩa lên.

Bên cạnh bàn. Cho dù trước mặt bày toàn món ngon nhưng Ân Nhận chẳng dám động đũa. Y đã từng có ý định đứng dậy giúp đỡ nhưng bị mẹ Chung Thành Duyệt ấn ngồi lại ghế.

Y trơ mắt nhìn bà cụ ngồi xuống đối diện mình, tư thế giống như thẩm vấn, nhưng lại mang vẻ nhiệt tình cổ quái. Nếu không phải bà cụ không có sát ý, Ân Nhận còn tưởng rằng bà muốn dùng ánh mắt tước sống mình.

– Hai đứa là đồng nghiệp hả? – Ánh mắt Trình Tuyết Hoa sáng quắc.

– Vâng ạ, bọn cháu cùng nhóm vào làm việc ở Thức An. – Ân Nhận khúm núm.

– Quen nhau bao lâu rồi?

– Khoảng một tuần ạ.

– Một tuần thôi mà đã đòi ở chung với nhau rồi hả? – Giọng bà cụ có vẻ trầm trầm.

Ân Nhận:

– … Công ty yêu cầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!