Chương 22: Vật kỷ niệm

***

Màn đêm buông xuống.

Nhìn từ bên ngoài, phòng 1413 không khác gì so với những căn phòng bên cạnh. Cả căn chung cư không có lấy một tia sáng, kiến trúc khổng lồ và cũ nát này như đang chìm vào giấc ngủ say.

Không ít nhân viên của Thức An đang tuần tra bên ngoài, thiết bị camera giám sát vừa mới được lắp đặt quay tới quay lui.

Chung Thành Duyệt thay áo vải và giày thể thao, khoác thêm chiếc ba lô trên lưng. Ân Nhận mặc áo sơ mi đen, buộc tóc gọn gàng khác ngày thường. Hai người dẫn theo Tạ Bảo Tài, lén lút lần mò vòng qua phía sau khu chung cư Phương Hoa.

– Thực sự có thể thành công sao? – Nhìn camera khắp nơi, Tạ Bảo Tài căng thẳng siết chặt túi vải.

Ân Nhận đặt ngón trỏ trên môi, làm tư thế "suỵt" với Tạ Bảo Tài.

Chung Thành Duyệt chỉnh áo vải, quay lưng về phía Tạ Bảo Tài, đeo thẻ nhân viên của Thức An lên cổ. Thoải mái bước lên phía trước, chặn một nhân viên tuần tra lại.

Nhân viên tuần tra nhìn thẻ làm việc của Chung Thành Duyệt, gương mặt thoáng qua vẻ nghi ngờ:

– Mọi người đến đây vào giờ này làm gì?

– Nghe nói nửa đêm sẽ thanh tẩy toàn bộ. – Chung Thành Duyệt đẩy gọng kính, giọng nói không lớn – Trước đây tôi đã từng tới điều tra, quên mất USB nghiên cứu ở trong đó. Nghe nói thanh tẩy sẽ ảnh hưởng đến thiết bị lưu trữ số liệu, số liệu nghiên cứu bên trong rất quan trọng với tôi.

Trước khi bọn họ tới tìm Tạ Bảo Tài đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi.

Chung Thành Duyệt đến Cục Cảnh sát kiểm tra kẻ thù tiềm tàng của Cao Mộng Vũ, xem bên trong có ai quen mặt hay không. Ân Nhận thì ngồi bên cạnh thăm dò "thanh tẩy toàn bộ" là gì.

Thức An sẽ tiến hành sắp xếp thuật pháp cỡ lớn, tấn công tất cả những tà vật có trong nội bộ kiến trúc này.

Tấn công bằng thuật pháp sẽ không phá hỏng những vật chết, nhưng sẽ nguy hiểm nhất định đến sinh vật thông thường và có khả năng ảnh hướng đến những thiết bị lưu trữ số liệu.

Đừng nói là người thuê nhà, ngay cả chó mèo bên trong chung cư Phương Hoa đều được Thức An chuyển đi nơi khác rồi. Mấy tiếng đồng hồ trước khi diễn ra cuộc thanh tẩy, trong kiến trúc không được xuất hiện bất cứ vật sống nào.

Công tác chuẩn bị thanh tẩy đã hoàn tất, Phù Hành Xuyên bày kín trận pháp ở xung quanh chung cư Phương Hoa, đảm bảo ô nhiễm nhận thức không tràn ra ngoài. Ông sắp xếp phương án xử lý xong thì lập tức bị điều động đến hiện trường khác.

Đây là cơ hội tuyệt vời để xâm nhập.

Đúng như hai người dự đoán, nhân viên công tác day day trán:

– Vẫn còn chưa tìm được "Khe hở", còn hai tiếng đồng hồ nữa mới tới giờ thanh tẩy, hai cậu đừng gây thêm chuyện không đâu nữa, cậu để đồ ở đâu, tôi sẽ đi lấy.

– Thực sự xin lỗi anh, tôi để ở nhà của một chủ hộ khác, tôi còn gọi riêng người ta đến để mở cửa. Tôi dẫn người ta vào trong cũng được, không cần phiền anh đâu.

Chung Thành Duyệt chỉ chỉ Tạ Bảo Tài, Ân Nhận cũng đong đưa thẻ dấu đen trong tay.

Đầu óc của Tạ Bảo Tài nảy số rất nhanh:

– À, đúng, đúng, cứ để chúng tôi vào đi, chúng tôi đi nhanh về nhanh.

Nhân viên công tác do dự mấy giây:

– Được rồi, mở ba lô ra cho tôi xem nào.

Chung Thành Duyệt phối hợp kéo khóa ba lô ra, bên trong chỉ có hai ba cuộn dây thừng phối hợp với nguyên bộ móc bằng kim loại.

– Bên trong có "Khe hở", chúng tôi sợ gặp nguy hiểm, cái này có thể dùng để chạy thoát. – Giọng Chung Thành Duyệt thoáng vẻ căng thẳng.

Thấy sắp kiểm tra đến mình, Tạ Bảo Tài hơi hoảng loạn:

– Kiểm tra cái gì mà kiểm tra! Tôi có lòng giúp đỡ, mấy cậu còn đòi kiểm tra người tôi như kiểm tra kẻ trộm, người tốt chẳng được báo đáp! Cậu là cảnh sát hả? Cậu có quyền này không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!