***
Nửa tiếng sau, trong nhà hàng buffet nướng.
"Ok, tôi đã hiểu đại khái tình huống rồi." Lương Sam thở dài một hơi, "Hai cậu đang ở gần quán nướng đúng không? Mang chiếc điện thoại kia về Cục Cảnh sát đi. Tôi sẽ lập tức báo cáo lên cấp trên, nhưng các cậu đừng hi vọng quá nhiều."
Chung Thành Duyệt mở loa điện thoại, âm thanh thở dài kia vô cùng rõ ràng.
"Cao Mộng Vũ đã mất tích gần một tuần, cô ấy không được bổ sung lương thực và nước uống, lành ít dữ nhiều. Tà vật có thể cảm nhận được "sợ hãi" và "địch ý"
", song chúng rất khó thấu hiểu khái niệm "tử vong". Cho dù tà vật không rõ tên kia thực sự có ý định bảo vệ Cao Mộng Vũ thì… canh giữ bên thi thể Cao Mộng Vũ đối với nó cũng được coi như một dạng bảo vệ."
Chung Thành Duyệt không lên tiếng.
"Tiểu Ân chắc hẳn sẽ hiểu, Tiểu Chung, cậu có hiểu được không?"
"Có."
Chung Thành Duyệt trả lời rất chắc chắn, Lương Sam hơi bất ngờ, anh ta ngừng một lát mới nói tiếp: "Tối qua chung cư Phương Hoa xảy ra chuyện, tà vật kia không dễ đối phó chút nào. Để đảm bảo mọi người xung quanh được an toàn, rất có khả năng Thức An sẽ chấp hành "thanh tẩy toàn bộ"."
Ân Nhận ghé sát lại gần:
"Tối hôm qua chung cư Phương Hoa đã xảy ra chuyện gì ạ?"
"Chẳng phải tối hôm qua có mấy tay lão làng đi kiểm tra phòng 1413 sao? Bọn họ đồng thời xuất hiện chướng ngại nhận thức, nhìn sang bạn đồng hành của mình đều thấy xuất hiện thêm mấy con mắt, mấy tay chân, suýt nữa đã đánh nhau."
Lương Sam hạ giọng nói:
"Hai cậu nghe rõ đây, các cậu có thể mang theo trang bị phòng chống ảo giác. Sếp Phù đã đóng dấu rồi là hiện tượng C – A1, "Ô nhiễm nhận thức". Còn nguy hiểm hơn "Khe hở" nhiều."
Chung Thành Duyệt nói: "Rốt cuộc nó và ảo giác khác nhau ở điểm…"
"Lấy hình ảnh "mèo" mà các cậu gửi làm ví dụ nhé."
Dường như sợ hai người là "nghé con mới sinh không sợ hổ", Lương Sam nghiêm túc lạ thường.
"Chắc hẳn các cậu cũng từng đọc Liêu Trai rồi chứ gì, tà vật có thể biến thành mèo trên phương diện vật lý hoặc sử dụng thuật pháp mê hoặc cậu. Cái thứ hai là ảo giác kinh điển rồi. Nhận thức của cậu về "mèo" không thay đổi, chẳng qua cảm quan của cậu bị che mắt mà thôi."
Chung Thành Duyệt: "Ồ…"
"Nhưng "ô nhiễm nhận thức" thì lại khác, thứ cậu nhìn thấy chính là diện mạo thực sự của tà vật. Nó sẽ thay thế nhận thức về khái niệm "mèo" của cậu."
"Cậu cho rằng đó là mèo, con mèo trong trí nhớ của cậu mang hình dáng ấy, thậm chí nhìn thấy mèo bình thường cũng sẽ biến thành hình dáng tà vật… Đồng thời cảm giác "đáng yêu" "thích" của cậu đối với mèo sẽ không thay đổi."
"Một khi bị ô nhiễm hoàn toàn. Cậu sẽ không cảm nhận được bất thường. Nếu như không kịp thời can dự, ô nhiễm nhận thức sẽ ảnh hưởng vĩnh viễn."
"Trên thực tế thì loài mèo lớn nhỏ không đồng nhất, xúc cảm chạm vào cũng khác nhau." Chung Thành Duyệt cau mày, "Cho dù con mèo trong mắt Cao Mộng Vũ là quái vật thì động tác tiếp xúc với mèo bình thường của người bên cạnh sẽ không hợp lý, cô ấy thực sự không nhận ra điều này sao?"
Lương Sam bật cười thành tiếng.
Như nhớ tới điều gì, anh ta tự cười một mình ở đầu bên kia điện thoại, một lúc lâu sau mới điều chỉnh được cảm xúc.
"Tri giác thông qua các giác quan trên cơ thể con người truyền về đại não, thứ kia sẽ sửa thẳng não cậu luôn. Cậu thấy đấy, biết bao nhiêu người bị rối loạn vị giác và khứu giác khi sinh bệnh, không phải những thứ kia đã thay đổi mùi vị mà do đại não có vấn đề, thị giác và xúc giác cũng thay đổi theo."
"Vâng, em có thể hiểu điều này." Cho dù biết Lương Sam không nhìn thấy song Ân Nhận vẫn gật đầu.
"Được rồi, hai cậu ngoan ngoãn đợi đi, tôi vẫn còn cả đống việc phải làm đây…"
Đúng vào lúc này, Ân Nhận mới chậm rì rì mở miệng: "Anh Lương?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!