Ân Nhận không hành động ngay.
Y im lặng đứng yên tại chỗ, chờ đợi đối phương ra tay trước. Nhưng thứ mang theo địch ý kia chỉ yếu ớt chờ đợi, có mấy ánh mắt nhìn chòng chọc y ở khoảng cách cực gần. Ân Nhận ngửi được hơi thở cảnh giác.
Nó đang thăm dò ư?
Y từ từ thu hẹp phạm vi sát ý, dưới cảm giác áp bách nặng nề, bầu không khí trong căn phòng như đóng thành băng.
Giờ phút này nếu như Chung Thành Duyệt có mặt ở hiện trường, đến cả anh cũng có thể nhận ra bất thường. Đôi mắt màu nâu đỏ của Ân Nhận giờ đây đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ tươi, tựa như đốm lửa bừng cháy trong đêm. Mái tóc dài lay động dù không có gió, đuôi tóc khẽ lơ lửng.
Năm giây.
Ba mươi giây.
Một phút.
Thứ phía sau Ân Nhận vẫn không ngừng toát ra địch ý, tuy vậy nó cũng không chịu ra tay. Cảm giác bị nhìn chòng chọc vẫn chưa biến mất, nhưng nguồn gốc nơi phát ra ánh mắt thì xa thêm một chút.
Nó đang tránh y.
– Có đầu óc đấy. – Ân Nhận mỉm cười.
Y giả vờ như không phát hiện ra điều gì, đứng yên tại chỗ thu hồi sát ý, vươn vai một cái.
Một nghìn năm trước y cũng đã từng thấy thứ mang tên "Khe hở". Khi ấy y chỉ coi nó như đầm lầy bên dưới cỏ, khe nứt giữa tầng băng, tóm lại chỉ là cái bẫy cho những kẻ xui xẻo, đi vòng qua là xong, cớ gì phải đương đầu với vật chết đó?
Tất nhiên "Khe hở" không có mắt, có thứ gì đó đang lợi dụng nó, như con rắn độc ẩn nấp dưới đầm lầy chẳng hạn.
Tà vật cũng phải tu dưỡng đạo đức của mình, thông thường mọi người luôn tránh xa hiện tượng nguy hiểm giống như "Khe hở". Nói cách khác, nếu tà vật muốn lợi dụng "Khe hở", nhất định phải có bản lĩnh trong người. Xung quanh đây đều có nhân viên của Thức An, vậy mà nó vẫn lựa chọn ẩn náu nguyên tại chỗ, đủ để chứng minh nhất định có vấn đề.
Thực lực của tà vật trong chung cư không hề yếu, địch ý không mạnh, không có hành vi tấn công.
Việc thì vẫn phải làm, song hiện tại Ân Nhận chỉ là một Ngự quỷ sư dự bị yếu ớt bất lực. Y quyết định tiếp thu sự dạy dỗ lần trước, giao chuyện này cho người chuyên nghiệp.
Kết thúc công việc, kết thúc công việc thôi, Ân Nhận bẻ khớp tay, vui vẻ mở cửa ra.
Địch ý trong phòng nháy mắt tan biến như thể chưa từng tồn tại. Mặc dù trước khi biến mất, trong địch ý còn mang không ít cảm giác nghi ngờ như muốn hỏi "Mi có việc gì hả?".
Chung Thành Duyệt đứng canh cửa nói:
– Có cảm nhận được gì không?
Ân Nhận"
– Cảm nhận được, em đói rồi.
Biểu cảm của Chung Thành Duyệt nháy mắt trở nên phức tạp.
– …Ăn ramen không? – Cuối cùng anh vẫn không nói ra, chỉ nhìn đồng hồ.
Hiện tại bọn họ có thể tự do hoạt động trong thành phố Hải Cốc, mặc dù còn lâu mới đến trưa, nhưng cũng không phải không thể ăn bữa trưa được.
– Ăn! – Ân Nhận vui vẻ đồng ý, y đã nhìn trộm quán ramen thịt bò bên cạnh chung cư rất lâu rồi.
– Hai cậu ở đây nãy giờ hả? – Một giọng nói đột ngột chen vào.
Hai người đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy Phù Hành Xuyên với sắc mặt nghiêm trọng.
Phù Hành Xuyên ăn vận kỳ quái như trước đây, ông ta đã thay một chiếc trường bào khác, từ màu đỏ thẫm sang màu đỏ tím, không mặc đồ bảo hộ, tay cầm con đao dài, quầng thâm đen dưới mắt còn nghiêm trọng hơn lần trước gặp mặt, trên người sặc mùi thuốc lá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!