Chương 17: Sát ý

Ban đầu nghe thấy có thể nghỉ ngơi, Ân Nhận không vui chút nào.

Bọn họ đưa ra chủ ý trong khoảng thời gian tương đương với một bữa cơm, song tất cả thời gian còn lại đều sai lầm, chí ít Thức An cho rằng đó là sai lầm, khiến bọn họ phải chạy như điên trên đường. Mới điều tra được một hai ngày đã bị bắt dừng. Giữa chừng còn có hành vi tự ý rời khỏi vị trí làm việc, Thức An sẽ thực sự cho bọn họ qua thời gian thử việc luôn sao?

Chung Thành Duyệt thì từ đầu đến chân ngập tràn mất mát, sau khi quay về, động tác ăn cơm của anh uể oải hơn rất nhiều.

Cơm xong, mấy người trao đổi số điện thoại liên hệ, Lâm Bội còn bận việc, cho nên gọi xe về thẳng phòng làm việc luôn.

– Chúng ta đi dạo một lát nhé. – Ân Nhận đề nghị.

Nhà hàng bên cạnh bờ sông, mặt sông phản chiếu ngọn đèn của muôn nhà, gió sông mát mẻ vô cùng quyến rũ. Quan trọng hơn là, Chung Thành Duyệt chẳng khác nào một chú mèo bị cắt mất râu, tự mình chìm đắm trong trạng thái nửa hoang mang nửa trầm tư suy nghĩ.

Đúng như những gì Ân Nhận nghĩ, Chung Thành Duyệt không từ chối. Y đoán dẫu cho mình có nói "chúng ta đi nhảy lầu nhé" thì Chung Thành Duyệt cũng sẽ vô thức ờ một tiếng.

– Phía Lương Sam gửi thông tin đến rồi, em xem mà không hiểu. – Gió sông thổi qua mang tới cho Ân Nhận cảm giác thoải mái, y tùy tiện nhắc đến một vấn đề – "Chờ lệnh dưới danh nghĩa nhân viên hỗ trợ, đợi kết quả xử lý sự việc" có ý gì?

Chung Thành Duyệt trầm tư:

– Chắc được tính vào nghỉ có lương.

– Không phạt chúng ta tội tự ý hành động hả?

– Lúc trước hạ gục người tấn công Lâm Bội, cảnh sát cho rằng chúng ta làm việc nghĩa, chắc là công tội bù trừ cho nhau. – Mặc dù bởi vì bọn họ tự ý đuổi bắt mà không báo cảnh sát, cảnh sát cũng đã mắng hai người một trận rồi.

Tóm lại không mất bát cơm là được.

– Nghỉ có lương… – Ân Nhận nghiền ngẫm ba từ này một lát, chúng nó mang đến cho người ta cảm giác thoải mái chẳng khác nào gió sông đêm ngày hạ.

Tuy nhiên, vẻ mặt Chung Thành Duyệt rất nghiêm trọng, anh nhìn nước sông xa xa trong đêm đen, không biết đang nghĩ điều gì.

Ân Nhận không hiểu bèn hỏi:

– Anh không vui à?

Dù sao Chung Thành Duyệt là người cầm đầu "tự ý hành động, tự ý đuổi bắt", Thức An không truy cứu, đáng lẽ anh phải thở phào mới đúng.

– … Tôi đang nghĩ chuyện của Cao Mộng Vũ. – Dường như Chung Thành Duyệt không quen kiểu đối thoại thế này, anh do dự một lúc mới nói.

– Sao thế?

– Hiện tượng C – B4, "Khẻ hở". Theo như lời Lương Sam nói, nếu như Cao Mộng Vũ bước vào khe hở, nhất định cô ấy sẽ "không về được". Vậy thì mục tiêu đầu tiên của Thức An không phải cứu viện, mà là phòng chống.

Ân Nhận thoáng suy tư:

– Em cũng cảm thấy vậy.

Đã năm sáu ngày trôi qua rồi, Cao Mộng Vũ mất tích không dấu vết, đến 80% cô đã bước vào khe hở không gian "không thể trở về". So với việc tìm kiếm cứu trợ không mục đích thì khống chế khe hở mới là nhiệm vụ cấp bách.

– Tôi không muốn từ bỏ ngay lúc này, dù sao đó cũng là một sinh mệnh.

Chung Thành Duyệt cụp mi.

– Thời gian quá trùng hợp, hơn nữa dựa vào phản ứng của Thức An, sự xuất hiện của khe hở này rất bất thường.

– Mặc dù không có chứng cứ chứng minh vụ mất tích của Cao Mộng Vũ có liên quan đến Tạ Siêu, nhưng cũng không thể chứng minh nó "không liên quan". Tôi muốn điều tra thêm nữa, nếu như cậu không…

– Được chứ, chúng ta cùng đi. – Ân Nhận đồng ý rất sảng khoái.

Chung Thành Duyệt khựng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!