Trong khoảnh khắc ấy, Ân Nhận không nghĩ quá nhiều.
Hai suy nghĩ đồng thời lướt qua đầu y. Suy nghĩ đầu tiên, lệ quỷ nấu chín sắp bay mất rồi, suy nghĩ thứ hai, y còn nợ ân tình một miếng bánh kem của Chung Thành Duyệt.
Chưa cần đến nửa giây, Ân Nhận xoay người nhào về phía lệ quỷ. Trên móng tay của y mang theo sức mạnh hung sát… chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết vang lên, giống như dùng dao nóng cắt mỡ lợn, trên người lệ quỷ bị rạch một vết thương rất lớn.
Mặt nó suýt nữa đứt lìa thành hai nửa.
Ân Nhận không thu tay về mà mượn lực quay sang Chung Thành Duyệt, tư thể bổ dao biến thành tư thế nắm, kéo Chung Thành Duyệt về phía mình.
Lực kéo cực lớn, Chung Thành Duyệt không giữ được thăng bằng, đâm thẳng vào khuỷu tay Ân Nhận. Chung Thành Duyệt nhận ra có gì đó không ổn, vừa mới định cử động cơ thể…
Hai người bày ra tư thế ngả người kinh điển trong vũ điệu Tango ngay tại hiện trường. Mái tóc đen của Ân Nhận rủ xuống, sượt qua gò má Chung Thành Duyệt.
Chung Thành Duyệt – người phụ trách "bước nhảy ngả người của nữ": "…"
Lâm Bội: "…"
Đến cả Ân Nhận cũng sững người mất hai giây.
Cuối cùng thì Ân Nhận cũng di chuyển, lệ quỷ yếu ớt lập tan ra chạy trốn. Phía bên này, bấy giờ người cầm dao mới phản ứng lại, nghiêng ngả đâm về phía Lâm Bội.
Lâm Bội vốn dĩ đã bị sát khí ăn mòn đến mức vô cùng yếu ớt, cô hốt hoảng đứng yên tại chỗ, kêu không thành tiếng.
Chung Thành Duyệt phản ứng nhanh kinh hồn, anh nghiêng người dùng sức ném chiếc điện thoại trong tay. Thân điện thoại đập thẳng vào gáy người kia. Ngay sau đó anh nhào cả người lên trước, cánh tay siết chặt cổ họng của người đàn ông, tay kia túm lấy cánh tay cầm dao của gã.
Cùng lúc đó, Ân Nhận thành thạo khởi động báo cáo khẩn cấp của điện thoại, tiếng chuông cảnh báo chói tai vang vọng trong ngõ nhỏ.
Có nhiều cánh cửa sau bật mở, không ít chủ quán ló đầu ra xem xét tình hình.
Thấy mất cơ hội tốt, người đàn ông cầm dao hét ầm lên. Gã vùng vẫy điên loạn, mũi dao nhọn xẹt nghiêng qua cánh tay Chung Thành Duyệt.
Máu tươi bắn tung tóe.
Mặc dù người này gầy trơ xương, nhưng còn cao hơn Chung Thành Duyệt một cái đầu, chiếm ưu thế hình thể. Nhân lúc Chung Thành Duyệt chịu đau, gã lăn lộn cuống cuống bò dậy lao vào một cánh cửa sau.
Chung Thành Duyệt mặc kệ cánh tay phải đổ máu, lập tức đuổi theo.
Ân Nhận cũng định chạy theo, kết quả hai người chạy mất còn chẳng nhìn thấy bóng, y không tiện bỏ Lâm Bội một mình, chỉ đành cười gượng ha ha rồi quay về chăm sóc cô gái.
Bồi thường bạn hợp tác không được còn lỗ thành tích, xong đời rồi.
Trước lúc bọn họ tới đây, Phương Viên Viên đã dặn đi dặn lại rằng không được tự tiện hành động. Chung Thành Duyệt có một gương mặt vô hại, nào ngờ người đầu tiên phá vỡ quy định lại là thằng nhãi này.
Tất cả diễn ra quá nhanh, cho dù Lương Sam có tức tốc đến hiện trường thì Chung Thành Duyệt cũng đã chạy mất dạng.
– Chỉ bảo hai người ra ngoài một lát thôi mà, chuyện gì xảy ra thế này?! – Lương Sam cõng Lâm Bội đã ngất xỉu lên – Tại sao sát khí nồng như vậy? Còn cả máu nữa? Chuyện này là sao?
– Về rồi nói sau. – Thấy cuối cùng cũng có người chăm sóc Lâm Bội bị thương, Ân Nhận xông lên, vứt bỏ Lương Sam với vẻ mặt hoang mang lại hiện trường.
Người sống đuổi theo người sống là cái thá gì, dám làm bạn hợp tác của y bị thương còn đập bát cơm của y nữa. Hôm nay y phải cho người cầm dao kia biết thế nào là bị quỷ ghi thù…
Thế nhưng Ân Nhận không biết rằng người cầm dao đang cận kề ngưỡng suy sụp.
Tinh thần gã hoảng loạn đã sẵn, tất cả chỉ cố gắng gượng mà thôi. Thấy tấn công thất bại, phản ứng đầu tiên của người cầm dao là chạy, ai ngờ cái thằng nhóc bốn mắt kia lại dám tay không đuổi theo.
Gần khu phố cổ, ngõ nhỏ đan xen chằng chịt, đây chính là đường lùi mà gã đã lựa chọn từ trước.
Người cầm dao cắm mặt chạy vào ngõ nhỏ phức tạp nhất, con đường dưới chân trải đầy đá, bốn phía chó sủa không ngừng che lấp hoàn toàn hành tung của gã. Sau khi chạy năm sáu phút trên con đường như tổ kiến, người cầm dao dựa vào vách tường, liều mạng thở dốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!