– Tôi là Lâm Bội, hai anh là?
Cô gái tháo kính xuống, nở nụ cười miễn cưỡng. Gương mặt cô gái xinh đẹp, chẳng qua trong mắt lộ tia máu, đáy mắt xanh đen cũng không giấu được. Không có kính râm che đi, thoạt nhìn cô gái tiều tụy hơn nhiều.
Cô đeo ngọc Phật trên cổ, nhìn chất gỗ giá trị xa xỉ, không hề ăn nhập vì với cách ăn mặc theo mốt của cô hết.
– Chúng tôi là nhân viên điều tra của Thức An, cũng là bên thứ ba hợp tác chính quy cùng cảnh sát.
Ân Nhận nghiêm túc đưa thẻ nhân viên ra, y đã thầm luyện tập trong lòng được một lúc rồi.
Lâm Bội nhìn Ân Nhận từ trên xuống dưới:
– Nếu không phải tình huống hiện tại không thích hợp, tôi đã muốn "đào" anh rồi.
"Đào" có ý gì? Ân Nhận – người từ dưới đất chui lên nhất thời vô cùng cảnh giác.
Cũng may bạn hợp tác đã kịp thời giải vây cho y. Chung Thành Duyệt mở điện thoại, ấn vào ghi âm:
– Cô Lâm đang làm nghề gì vậy?
– Tôi có mở phòng truyền thông, làm một số quảng cáo và pr sản phẩm ở bản địa. – Lâm Bội mỏi mệt dựa vào lưng ghế – Hải Cốc không phải là thành phố hàng đầu, nên việc làm ăn cũng chỉ thế thôi. Chờ đã, đã bắt đầu rồi à?
– Đúng thế.
– Gọi gì trước đã. Tôi muốn một ly Latte Sữa đậu, hai anh uống gì?
– Tôi chọn. – Ân Nhận vui vẻ nói chen vào – Tôi muốn một kem bánh quế chocolate, anh Chung thì sao?
– Cho một ly sữa bò nóng, không đường.
Lâm Bội: "…"
Tại sao chỉ có cô không hợp thế này, biết trước thì cô đã hẹn gặp ở cửa hàng đồ uống lạnh rồi.
Ân Nhận không ngạc nhiên, y cũng đã đoán được đại khái phong cách ẩm thực của Chung Thành Duyệt.
Cho dù ở nhà ăn Thức An hay ở đây, Chung Thành Duyệt đều ăn thanh đạm cân bằng, không ăn ít cũng không ăn quá no, khá kiềm chế trên phương diện lựa chọn ẩm thực, không ăn bánh ngọt hay những thức ăn nhiều dầu mỡ như gà rán.
Chẳng trách thân thể lại khỏe mạnh như vậy, hơn nữa trước giờ cũng không giành đồ ăn y thích.
Ban này ánh sáng dồi dào, làn da của người này còn trắng trong hơn Lâm Bội đã trang điểm. Đang vào giữa hè, khác với những người đàn ông toàn mùi mồ hôi ở xung quanh, hơi thở của Chung Thành Duyệt mang cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái.
Lâm Bội dần dần di chuyển sự chú ý sang người Chung Thành Duyệt, có lẽ hiện tại cô đang cần cảm giác yên tâm nhẹ nhàng và không kích thích này.
– Để cảm ơn cô đã phối hợp điều tra, tiền đồ uống sẽ do Thức An chi trả. – Chung Thành Duyệt gọi món xong, nhanh chóng quay về chủ đề chính – Cô Lâm này, quan hệ giữa cô và Cao Mộng Vũ là gì…?
Lâm Bội vô thức nhìn lướt qua bên ngoài cửa sổ, cô vò vò góc khăn như lên cơn thần kinh:
– Chúng tôi học chung cấp hai, cấp ba với nhau, nhưng mà khi ấy còn chưa thân. Tôi học đại học ngoài tỉnh, quay về làm việc mới nói chuyện với cô ấy.
Tiếp theo không cần Chung Thành Duyệt hỏi, cô tự nói tiếp.
– Khoảng tầm hai, ba năm trước, chúng tôi tình cờ gặp nhau ở bệnh viện thú cưng. Mèo nhà tôi bị ốm, trùng hợp làm sao cô ấy cũng mang mèo đi kiểm tra sức khỏe. Sau này thỉnh thoảng chúng tôi lại nói chuyện về mèo, dần dần nói sang chuyện cuộc sống… ừm, chúng tôi có thể coi như bạn bè.
Chung Thành Duyệt dừng động tác nhấm sữa bò, Ân Nhận ngậm thìa kem trong miệng.
Dường như cảm nhận được sự nghi ngờ của hai người, cô cũng bất đắc dĩ:
– Mộng Vũ rất hướng nội, cho dù chúng tôi cùng một thành phố nhưng cô ấy cũng không thích ra ngoài chơi lắm. Chúng tôi nói chuyện với nhau trên Wechat thì nhiều, song chẳng tụ tập ở ngoài được mấy lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!