Chương 13: Nhật ký trò chuyện

Sáng hôm sau, Chung Thành Duyệt gần như phải lôi Ân Nhận ra khỏi cửa hàng bánh ngọt.

Anh mới chỉ ra ngoài gọi ship bánh kem về nhà mình thôi, kết quả quay lại cửa hàng thì nhìn thấy Ân Nhận đang đặt bánh kem cưới.

– Cái này to nhất. – Ân Nhận rất hài lòng.

Bàn tay ngăn cản của Chung Thành Duyệt khẽ run lên. Sơ ý quá, dù sao thanh niên này cũng là bệnh nhân mất trí nhớ, thực sự rất khó nắm bắt điểm bất thường.

Anh nghiêm mặt quay sang nhân viên cửa hàng:

– Xin lỗi, cho cậu ấy trả lại đơn này.

Ân Nhận vô cùng không hài lòng:

– Tại sao? Đây là tiền lương của tôi cơ mà?

– Tối hôm qua tôi đã nói rồi, khi cậu tiêu gì thì nhất định phải bàn bạc với tôi.

– Nhưng anh cũng nói tôi thích thì có thể tự mua cơ mà.

Ánh mắt nhân viên cửa hàng quét tới quét lui hai người bọn họ, quay sang nở nụ cười hàm ý "tôi hiểu" với Chung Thành Duyệt:

– Anh cảm thấy mẫu này quá phô trương đúng không ạ? Cửa hàng nhà em vẫn còn kiểu đặt riêng…

Chung Thành Duyệt:

– Vui lòng cho chúng tôi trả lại, cảm ơn.

Ân Nhận cười rạng rỡ:

– Không trả.

Nhân viên bán hàng lóa mắt trước nụ cười của Ân Nhận:

– Vâng thưa anh, cho hỏi anh và đối tượng thích vị gì ạ? Với tình huống của anh thì bên em đề cử vị Chocolate chín chắn.

Ân Nhận không hiểu "đối tượng" có ý gì, nhưng xét thấy bên cạnh y chỉ có một người, y đoán rằng nhân viên cửa hàng đang nói Chung Thành Duyệt. Cho dù biết ơn và báo đáp không phải truyền thống tốt đẹp của hung sát bọn họ, song y vẫn muốn chia sẻ bánh kem với bạn hợp tác của mình.

Để biểu đạt thiện chí, y quay sang hỏi ý kiến Chung Thành Duyệt:

– Anh có thích vị Chocolate không?

Chung Thành Duyệt đờ mặt ra:

– … Cậu có biết "bánh kem cưới" có ý nghĩa gì không?

– Biết, nhưng chúng ta đâu có kết hôn, chỉ ăn thôi.

– Ăn không hết mà để vào tủ lạnh cũng bất tiện. – Chung Thành Duyệt vòng vo tìm cớ – Thứ này để hai ngày sẽ không còn tươi ngon nữa, lãng phí lắm.

Ân Nhận ngớ người bừng tỉnh. Cũng phải, Chung Thành Duyệt không hay ăn, bản thân mình ăn một lần quá nhiều, chưa biết chừng sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Một lát sau Lương Sam lái xe đến đón người. Anh ta nhìn thấy Chung Thành Duyệt ưu sầu cùng với một cái túi giấy to.

– Đây là?

– Em đã rất cố gắng. – Chung Thành Duyệt dành đáp trước.

– Anh Lương, anh có ăn bánh kem không? – Ân Nhận khó khăn lộ mặt từ đằng sau cái túi giấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!