Chương 12: Vết sẹo

– Đơn giản lắm, nếu như không có manh mối nào chứng minh cô ấy đã rời khỏi đây, vậy thì cô ấy vẫn còn ở trong nhà.

Đối diện với câu nói nghe có lý nhưng thực tế thì rất vớ vẩn này, Lương Sam rơi vào trầm tư, tiếng ruồi bọ vo ve trong đầu dường như cũng bớt ồn ào hơn nhiều.

Nửa phút sau, Lương Sam nói:

– Hôm nay đến đây thôi, các cậu chưa ăn đúng không? Đi, tôi dẫn các cậu đi ăn lẩu để tẩy bỏ cái mùi này.

Chung Thành Duyệt:

– Em vừa mới nói…

Lương Sam:

– Các cậu có ăn được cay không?

– Em vừa mới…

– Nếu ăn được cay thì tôi biết một quán gần đây ngon lắm, tôi mời.

Thấy Lương Sam không tiếp lời mình, Chung Thành Duyệt cụp đôi mắt đen láy xuống, thoạt nhìn rất tủi thân.

Ân Nhận hơi thương hại bạn hợp tác mới của mình, nhưng trước mắt còn một việc quan trọng hơn cần làm…

– Em rất giỏi ăn cay. – Ân Nhận nghiêm túc bày tỏ.

– Vậy thì tốt quá. – Bấy giờ Lương Sam mới nói với Chung Thành Duyệt – Vấn đề Tiểu Chung vừa nêu không thể nói rõ được trong thời gian ngắn, lát nữa chúng ta vừa ăn vừa nói.

Chung Thành Duyệt:

– Được, vậy em không thích ăn cay.

Lương Sam: "…"

***

Quán lẩu không phải thương hiệu nổi tiếng, trang hoàng rất bình thường. Mùi trên người hơi nặng nên Lương Sam đã đặt riêng một phòng. Có thể nhận ra Lương Sam là khách quen, bởi vì ông chủ đã nhanh nhẹn mang nước lẩu lên, tiện thể tặng luôn ba bát thạch băng.

Hương lẩu uyên ương thoảng qua mũi, vị cay nóng hòa vào hơi nước bốc lên.

Ba người cầm một tờ thực đơn bằng giấy, chuẩn bị gọi món. Cô nàng phục vụ đi qua đi lại làm màu, dường như đang muốn nhìn Ân Nhận thêm chút, kết quả không thể chịu nổi mùi hương khủng bố trong phòng.

– Các anh cứ chọn trước đi ạ, ọe, chọn xong thì đưa ra ngoài quầy giúp em. – Cô nàng vừa nôn khan vừa nói, tốc độ rút lui sánh ngang với chạy nạn.

Lương Sam trưng ra biểu cảm đau khổ của người từng trải:

– Nhớ đấy, đi kiểm tra hiện trường kiểu này xong thì phải đi ăn lẩu, không thì cả người toàn mùi, đi trên đường… Tiểu Ân, Tiểu Ân cậu kiềm chế chút đi, lượng đồ của quán này nhiều lắm!

Ân Nhận thất vọng dừng bàn tay chọn lia lịa của mình. Hai mắt y sáng lên, gần như chọn hết tất cả trong khu thịt, còn gọi riêng hai phần óc. Chung Thành Duyệt thì khách sáo hơn, ngoại trừ hai đĩa thịt nạc ra anh chỉ gọi thêm một đĩa rau và một cốc sữa đậu nành.

Nổi lửa, bỏ thịt vào nồi, miếng thịt mỏng tang cuồn cuộn trong nước lẩu nóng hổi, tôm tươi và viên thịt chìm nổi trong nồi, rau xanh cùng nước lẩu đỏ tôn lên lẫn nhau, ngon mắt tới mức khiến người ta phát thèm. Sợi phở to hút no nước lẩu chuyển sang màu trong suốt, đặt lên bát cơm rang, thịt chín quyện cùng nước sốt, chỉ khẽ cắn một miếng thôi, hương vị thơm ngon như bùng nổ trong khoang miệng.

Chiếc muôi khuấy lên, đầu đũa chuyển động, màn sương trắng tỏa trên nồi chẳng nhìn rõ bóng người.

Lương Sam bật lon bia "tách" một tiếng, tức cảnh sinh tình:

– Haiz, anh đã chẳng còn nhớ lần cuối mình dẫn người mới là khi nào nữa rồi.

Anh ta kéo dài âm cuối với vẻ tang thương, có vẻ như đang gợi lời để người ta nói tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!