Chương 11: Bốc hơi trong nhân gian

Lương Sam là nhân viên của Tập đoàn Thức An thường trú ở Cục Cảnh sát, tạm thời thuộc vị trí khoa học.

Thân là một người tu hành, trình độ thuật pháp của Lương Sam thảm không nỡ nhìn, có mỗi ưu điểm đầu óc nhanh nhẹn, tính cách tốt, bình thường chỉ phụ trách báo cáo thông tin và kết nối. Khi vụ hung sát phá phong ấn vừa xảy ra, tất cả vị trí phi khoa học đều tăng ca tham gia hỗ trợ chiến đấu, anh ta đành phải kiêm chân chạy hiện trường.

Hiện tại anh ta đang đứng trước cửa khu chung cư Phương Hoa, chuẩn bị đón xe.

Lương Sam thở dài, nhìn kiến trúc đồ sộ bên cạnh mình.

Tòa nhà cao mười mấy tầng với hàng loạt cửa sổ vuông ngay ngắn chỉnh tề, bây giờ chỉ có vài ô cửa đang sáng đèn. Bốn chữ "Chung cư Phương Hoa" mạ vàng thẳng đứng trước cửa tòa nhà, lớp mạ vàng đã rơi rớt loang lổ.

Chỉ mấy ngày trước thôi, một cô gái đã biến mất ngay trong chung cư này.

Cao Mộng Vũ, 27 tuổi. Trước đây làm nhân viên ngân hàng, đầu năm nay mới xin nghỉ việc để chuẩn bị thi học thạc sĩ, bởi vậy mới thuê một căn hộ đơn ở chung cư Phương Hoa.

Trong hồ sơ của cảnh sát có ảnh chụp của cô gái. Cao Mộng Vũ buộc tóc đuôi gà cao, gương mặt hơi dài, mũi hơi to, dáng vẻ rất bình thường. Trên ảnh chụp, cô gái ngơ ngác nhìn ống kính, biểu cảm cứng ngắc.

Bắt đầu từ bốn ngày trước, Cao Mộng Vũ mất liên lạc với tất cả mọi người.

Người nhà và bạn bè của cô chỉ cho rằng cô đang chuyên tâm học hành, phía chung cư mới là bên phát hiện ra bất thường…

Mấy ngày gần đây, trong phòng của Cao Mộng Vũ tỏa ra mùi hôi thối rất khó tả. Hàng xóm gõ cửa thế nào cũng không có phản ứng, quản lý của chung cư không liên lạc được người cho nên đã dùng chìa khóa dự bị mở cửa.

Sau khi nhìn thấy tình trạng trong phòng, quản lý chung cư đã lập tức báo cảnh sát.

May sao cảnh sát không phát hiện ra thi thể của Cao Mộng Vũ bên trong, trước mắt thì vụ án này vẫn quy về án mất tích.

Nghe nói Thức An sẽ cử hai nhân viên thử việc đến đây, vốn dĩ trong lòng Lương Sam có ý từ chối. Vụ án này đích thị mang danh án mất tích, nhưng hiện trường của nó rất hung tàn, không thích hợp cho dân gà mờ đến đây.

Ánh tà dương hoàn toàn biến mất cũng là lúc xe chuyên dụng của Thức An dừng trước cửa khu chung cư.

Người xuống đầu tiên đeo kính, trên thẻ làm việc đóng dấu đỏ, khí chất sinh viên nhẹ nhàng nhã nhặn, có lẽ là dân gà mờ vị trí khoa học. Người xuống sau… đợi đã, đây là nhân viên hay tà vật vừa bắt được thế vậy?

Lương Sam nghi ngờ nhìn lại hai tấm thẻ làm việc, đầu bỗng to như cái trống.

Cứu mạng, rõ ràng trên thẻ ghi "Chuyên dùng cho kiểm tra sức khỏe" cơ đấy!

Đâu phải nhân viên đang thử việc, rõ ràng hai người này đều vừa mới ra lò. Hơn nữa nhìn phong thái của người tên "Ân Nhận", sao anh ta cứ thấy không phải người tu hành chính quy vậy nhỉ.

Lương Sam thở dài một tiếng, bước về phía trước, giơ chiếc thẻ có dấu đen của mình ra:

– Thức An hả, ở đây ở đây!

– Chung Thành Duyệt và Ân Nhận đúng chứ? Cầm lấy đi, bên trong là combo bọc giày, găng tay, túi nôn, lát nữa sẽ dùng đến.

Anh ta chia túi trong tay cho hai người, miệng bắn ra một tràng giới thiệu.

– Bên chúng ta đã nói chuyện với phía cảnh sát trước rồi, lát nữa đến phòng của người mất tích, các cậu không được mang đi bất cứ thứ gì hoặc làm ảnh hưởng đến hiện trường. Nếu phát hiện điểm đáng ngờ, nhất định phải báo cáo với tôi trước… này, này, Tiểu Chung, nhìn đi đâu đấy?

Ân Nhận nghe nhập tâm, quay đầu lại mới phát hiện ra Chung Thành Duyệt đang quang minh chính đại thất thần.

Y nhìn theo ánh mắt Chung Thành Duyệt, chỉ thấy có một người…

Một ông cụ bê chiếc ghế, ngồi lẻ loi trước cửa khu chung cư.

Ông cụ mặc áo sơ mi màu đơn giản, mí mắt sụp xuống, chỉ lộ ra tròng mắt đen láy, thoạt nhìn có vẻ khá đáng sợ. Ông cụ lườm bọn họ với vẻ không thân thiện, sau đó lại nhìn thẳng xuống đất.

Chung Thành Duyệt quan sát ông cụ một lát:

– Đó là ai?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!