Chương 10: Bạn hợp tác tạm thời

– Bốn giờ mười lăm phút, có ba người đạt tiêu chuẩn bước đầu. Được, cũng ổn rồi, tôi đến bệnh viện Nhân dân một chuyến. – Phù Hành Xuyên đứng dậy

– Tổ 2 đang theo manh mối Quách Lai Phúc, ông đến đó làm gì?

– Bên này ổn rồi mà. Ân Nhận có tư chất, ít nhất có thể làm nhân viên văn thư. Chậc, hai người này đều ở ngay trước mắt… còn bên Quách Lai Phúc thì khó nói lắm, ông ta là người có liên quan rất quan trọng, mấy người trẻ kia còn thiếu kinh nghiệm.

Phù Hành Xuyên xoa xoa vành mắt thâm đen của mình, làm mặt quỷ.

– Nếu lỡ mà bỏ qua manh mối quan trọng, tôi không gánh nổi trách nhiệm đâu.

Giáo sư Lý:

– Ừ, cẩn thận đột tử.

Phù Hành Xuyên:

– … Cảm ơn ông nhé.

Quỷ tướng hạng nhất xua tay, mở điện thoại gọi xe.

Tin tức "Đông Hà xót thương: Hoài niệm Chàng trai hoa hồng" nhảy ra trên màn hình, Phù Hành Xuyên nhìn lướt qua tiêu đề rồi thuật tay tắt đi.

Lại là đề cử vớ vẩn của trang web video ngắn.

Ông còn chưa kịp tắt xong cửa sổ bật ra thì một cuộc điện thoại gọi đến.

Phù Hành Xuyên uể oải nhận cuộc gọi: "A lô, tôi đã nói sẽ qua đó rồi cơ mà, mấy ngày nay đừng… cái gì cơ? Bảo Tiểu Lương nghe máy đi."

Nghe thấy miêu tả ở đầu bên kia, ông ta chậm rãi cau mày.

"Cái gì, tại sao lại không đủ nhân lực?"

– Không ngủ đủ giấc nên chóng mặt hả? Nghi ngờ có hung sát xuất hiện cho nên đã phải dốc hết nguồn lực điều tra ở những khu vực quan trọng.  – Giáo sư Lý cầm cốc giữ nhiệt lên, nhấp một ngụm trà – Thức An chỉ để lại đội ngũ bảo vệ cơ bản nhất, không thể điều động linh tinh được.

Phù Hành Xuyên nhìn người bạn hợp tác của mình, day giữa trán:

"Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ nghĩ cách."

Thấy Phù Hành Xuyên gọi điện thoại xong, giáo sư giáo sư Lý lắc lắc cốc giữ nhiệt, nói với vẻ trêu tức:

– Sao thế, quỷ tướng hạng nhất đích thân ra trận à? Tôi vẫn còn thuốc trợ tim khẩn cấp này, ông mang theo luôn đi.

– Không đến mức ấy, vụ án ở cấp độ an toàn thì để tổ điều tra cấp C tiếp nhận cũng được. – Phù Hành Xuyên cười khổ – Nhưng đây là vụ án mất tích, thời gian không chờ người.

Lần này giáo sư Lý không nói móc mỉa Phù Hành Xuyên mữa, ông cau mày, cũng trầm ngâm suy nghĩ.

Chuyện hung sát phá phong ấn xuất hiện đột ngột, tổ điều tra gà nhất cũng bị phái đi rồi, bọn họ thực sự thiếu nhân lực.

… Chờ đã, thực sự thiếu nhân lực sao?

Hai người đồng thời im lặng, sau đó đưa mắt nhìn nhau mang đầy hàm ý.

Phía bên kia.

Ân Nhận không biết mục đích "ở lại Thức An" của mình đã hoàn thành một nửa, y đang nhiệt tình trò chuyện cùng hai anh em nhà họ Lữ.

– Hai chúng tôi đi trước nhé. – Khóe môi gile xanh vẫn còn dính bùn – Anh em cố lên, hi vọng năm sau có cơ hội làm đàn em của cậu… Haiz, cậu có mang điện thoại không, hay là chúng ta kết bạn Wechat đi?

Ân Nhận chua xót vỗ vỗ túi quần. Đừng nói là vật thần kỳ như điện thoại, con dao găm duy nhất của y cũng bị tịch thu mất rồi, bây giờ túi của y còn sạch hơn cả mặt ấy chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!