Chương 1: Mất điện

Đường Trường Lăng, khu Tịch Chiếu, thành phố Hải Cốc.

Bốn rưỡi sáng thứ Tư. Mưa bão đổ bộ, đèn đường không ngừng nhấp nháy như sắp hỏng đến nơi. Lại một tia chớp đỏ sậm giáng xuống, cuối cùng đèn đường cũng đồng loạt tắt ngúm.

Trong giây lát, cả khu phố chìm vào bóng tối.

Phạm vi mất điện bao gồm số 18 đường Trường Lăng – Trung tâm sức khỏe tâm thần Hải Cốc.

Nó được xây dựng vào thế kỷ thứ mười sáu, có thể coi như kiến trúc lâu đời nhất ở vùng ngoại ô thành phố Hải Cốc này. Khi vừa mới xây dựng xong, nó có tên "Bệnh viện Tâm thần Hải Cốc", sau này mới đổi thành cái tên tương đối hàm súc "Trung tâm sức khỏe tâm thần".

Khu bệnh nhẹ ở tầng bốn.

Ông Trương nhảy dựng khỏi giường bệnh, kéo đẩy đệm giường một hồi, lấy ra thẻ phòng giấu kín bấy lâu. Ông cụ thay dép lê, kéo nhẹ vạt trước áo bệnh nhân, đứng thẳng lưng.

Kiến trúc và thiết bị đã quá cũ, khu bệnh nhẹ còn chưa được lắp đặt hệ thống cung cấp điện khẩn cấp. Cho dù phòng bảo vệ có bình ắc quy thì camera ở đây cũng không còn tác dụng, cơ hội này không thể để mất, mất rồi sẽ không có nữa.

Hôm nay ông cụ muốn trốn viện cho con trai và con dâu một niềm vui bất ngờ.

Ông Trương không cảm thấy mình có bệnh gì, cùng lắm  thỉnh thoảng ông hơi mơ hồ tự nhận mình là thần tiên xuống trần gian lịch kiếp thôi mà. Ai mà không có vọng tưởng tự do chứ? Nếu như đây là bệnh thì một nửa số học sinh tiểu học của thành phố Hải Cốc này đều phải đến đây điều trị rồi.

Thời tiết hôm nay bất thường cũng chính là điềm báo thượng tiên Trương được về nhà.

Con trai của thượng tiên Trương chịu bỏ tiền, vị trí gian phòng đơn của ông Trương khá đẹp, một bên gần sát đường thoát hiểm, một bên gần gian phòng bệnh trống được sửa thành phòng chứa đồ, rất thích hợp để lén chuồn đi.

Ông Trương áp tai lên cửa phòng bệnh, nín thở nghe mấy phút.

Sau khi xác định bên ngoài yên tĩnh không tiếng động, ông nhổ một ngụm nước bọt ra lòng bàn tay, cẩn thận xoay tay nắm cửa. Thắng lợi đã gần ngay trước mắt, ông Trương kích động tới mức tay chân phát lạnh, ngay cả cánh cửa kim loại cũng mang cảm giác lạnh theo.

Nhưng khi ông vừa mở cửa, một âm thanh bén nhọn vang lên ngay gần đó.

"Kẹt…"

Tiếng kim loại ma sát sắc bén, ngay sau đó là tiếng bản lề chuyển động cọt kẹt.

Âm thanh ấy vô cùng chói tai, nó xé tan tiếng sấm đêm bão, dư âm kéo dài văng vẳng trên hành lang trống trải.

Bàn tay đẩy cửa của ông Trương cứng đờ giữa không trung.

Cửa phòng ông bảo dưỡng rất tốt, tiếng động khi cửa mở ra sẽ không lớn như vậy. Âm thanh kia gần đến mức đáng sợ, nhất định là truyền tới từ gian phòng bên cạnh.

Phòng bệnh bên cạnh đã để trống mười mấy năm rồi, còn chẳng có lấy một con chuột ấy chứ, lẽ nào có người tới phòng chứa đồ lấy gì đó? Nhưng rõ ràng ban nãy ông đâu có nghe thấy tiếng bước chân. Ông Trương hít sâu một hơi, lại áp tai lên cửa một lần nữa.

Qua mấy phút, không nghe thấy âm thanh nào từ căn phòng bên cạnh, trên hành lang chỉ còn tiếng sấm nặng nề.

Chưa biết chừng là do mình quá căng thẳng nên nghe nhầm. Ông Trương nuốt một ngụm nước bọt, vẽ lá bùa mình tự nghĩ ra trên không, sau đó ông ló nửa cái đầu ra, nhìn sang phòng bên cạnh.

Ngay lúc nhìn thấy, ông Trương đã suýt hét lên thành tiếng…

Phòng bên cạnh cũng có nửa cái đầu ló ra.

Tia chớp lóe lên, đôi mắt phía đối diện đỏ sậm mang điềm xấu, tựa đốm than âm ỉ chưa tắt hẳn. Gương mặt kia hướng thẳng về phía ông Trương, mái tóc dài đen tuyền của y rủ xuống một bên.

Ông Trương chết lặng, muốn rụt người về phòng nhưng chân mềm nhũn như sợi mì, chẳng nghe theo lời sai bảo của ông. Thấy thứ kia bất động hồi lâu, ông Trương chỉ đành làm tới.

– Quỷ quái phương nào! Thấy bản tiên còn to gan dám không bái lạy!

Ai ngờ đối diện thực sự chịu nghe mấy lời này.

Đôi mắt kia khẽ mở lớn, nó… y suy tư một lát, chậm rãi bước ra khỏi cửa, cúi chào ông Trương:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!