Chương 46: (Vô Đề)

Nụ hôn đến bất ngờ.

Trong chớp mắt, lời kháng nghị chưa kịp thốt ra của Tiền Đa Đa đã bị chặn lại, giữa nhịp tim đập loạn xạ, cô cảm nhận được đôi môi mỏng ẩm của người đàn ông bắt đầu nghiền ép lên môi cô.

Lẽ thường giữa đôi nam nữ, anh và cô đều là những người mới, đáng lẽ phải vụng về và ngượng ngùng như nhau.

Nhưng người đàn ông này dường như có năng khiếu bẩm sinh trong chuyện tình ái, tự mình thông thạo.

Đôi môi Lục Tề Minh vừa chạm xuống đã nuốt trọn hơi thở của cô.

Mặt Tiền Đa Đa đỏ bừng, đầu óc cô như bị đánh đổ mấy hũ hồ, choáng váng mơ màng, chỉ có thể mặc cho hơi thở vừa lạnh lẽo vừa nóng rực của anh xâm chiếm mọi giác quan.

Nhưng không lâu sau, một xúc cảm ẩm ướt và mềm mại hơn ập đến, chạm vào khe hở giữa môi cô.

Tiền Đa Đa ngơ ngác chớp mắt.

Đến khi cô nhận ra thứ ướt mềm kia là gì thì trong lòng đã hoảng loạn muốn trốn tránh, nhưng lại phát hiện tứ chi và cằm mình đều bị người đàn ông khóa chặt, hoàn toàn không thể động đậy.

Sự thăm dò hời hợt trên môi chỉ kéo dài vài giây.

Lưỡi người đàn ông như một lưỡi dao rắn, chuẩn xác và mạnh mẽ cạy mở hàm răng cô tiến vào, dọc đường khai phá đất đai, trong nháy mắt chiếm lĩnh từng tấc lãnh thổ trong khoang miệng cô.

Cảm giác xa lạ khiến tim Tiền Đa Đa run rẩy.

Cả người cô như bị điện giật, da thịt nóng bừng.

Anh hôn cô rất dữ dội, hoàn toàn không để ý đến việc cô là người mới, hôn đến mức đầu óc cô quay cuồng, tim loạn nhịp, đôi môi và lưỡi non nớt không thể chống đỡ sự đòi hỏi mãnh liệt này, run rẩy muốn trốn chạy.

Lục Tề Minh nhận ra ý đồ của Tiền Đa Đa nhưng không cho cô một cơ hội nào.

Ngón tay và lòng bàn tay rộng lớn thon dài vừa kiên định vừa dịu dàng, quấn quanh cổ và má cô như dây leo, lưỡi anh bá đạo cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ bé đang trốn tránh của cô, kéo lại, m. út mạnh.

Cô như trái ngọt mùa thu căng mọng nước, cắn một miếng là có thể nếm được vị ngọt thấm vào tận xương tủy.

"…" Tiền Đa Đa khẽ r. ên rỉ như một con thú nhỏ. Ngắn ngủi và nghẹn ngào như thể không chịu nổi, cũng như thể không thể tự chủ.

Trong mơ hồ, trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ có chút kỳ lạ: mùi vị trong miệng người đàn ông này rất thanh mát.

Không phải là "mùi thuốc lá lười biếng" thường được miêu tả trong tiểu thuyết, mà là một mùi hương nhạt, lạnh lẽo, thuần khiết, giống như một loại vải không có vị ngọt…

Chưa đến hai giây lơ đãng, sự chú ý của Tiền Đa Đa đã bị cưỡng ép kéo trở lại –

Lục Tề Minh dùng răng sắc nhọn cắn cô một cái.

Vị trí ở đầu lưỡi non mềm bị cắn đến tê dại, lực rất nhẹ, mang theo một chút ý vị trừng phạt, lại có chút giống như trêu ghẹo.

Không đoán được ý nghĩa cụ thể mà cái "cắn" này truyền đạt, hàng mi dày của Tiền Đa Đa khẽ lay động hai lần, ngước mắt nhìn lên, đôi mắt mờ sương đồng thời lộ ra vẻ nghi hoặc và ngượng ngùng.

Theo lẽ thường, hai người hôn nhau nên nhắm mắt lại.

Nhưng không rõ vì sao, trong suốt quá trình hôn, đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Tề Minh lại không rời khỏi cô một giây nào.

Ánh mắt anh ẩn chứa sóng ngầm, tr. ần tr. ụi và mãnh liệt, như thể đang chăm chú quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất, từng phản ứng si. nh lý nhỏ nhất của cô.

Tiền Đa Đa vốn đã ngại ngùng, sự nhìn thẳng thắn này càng khiến cô thêm bối rối, thậm chí đến dũng khí nhìn thẳng vào mắt anh cũng bị rút cạn.

Cô khẽ cứng đờ người, giây tiếp theo liền rụt rè nhắm mắt lại như đà điểu vùi đầu vào cát.

Phía trên đỉnh đầu, Lục Tề Minh thu hết mọi hành động của cô gái vào đáy mắt, hàng lông mày anh khẽ nhướn lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!