Chương 99: (Vô Đề)

Lục Tông Viễn từ đầu đến cuối đều có vẻ tâm trí không yên, chỉ nhàn nhạt đáp: "Bắt nàng ta có ích gì?"

Trình Tung nói: "Nha đầu Tịch Chỉ năm xưa bị Thái phi gả cho một nhà chẳng ra gì, chỉ sợ trong lòng vẫn ôm hận, lần này chính là thừa cơ phóng hỏa để hả giận. Mười phần thì tám chín là do nàng ta làm."

Lục Tông Viễn chau mày, lần đầu tỏ ra để tâm tới cái tên "Tịch Chỉ", hỏi: "Là nàng ta sao?"

"Chắc là vậy." Trình Tung đáp, "Trước kia nàng ta có hay lui tới phủ của hạ quan, từng gặp mấy lần với phu nhân ta, lời qua tiếng lại cũng từng nhắc đến nhà chồng họ Mao kia. Có cần đến Mao gia bắt mẹ chồng và trượng phu nàng ta về tra hỏi không?"

"Không cần." Lục Tông Viễn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng khẽ cười khổ một tiếng, than rằng: "Từ xưa nữ tử và tiểu nhân đều khó dưỡng… Là bản vương sơ suất rồi."

Không cần tra nữa? Vậy chẳng phải là để cho kẻ tình nghi đốt cả vương phủ ngang nhiên đào thoát? Từ bao giờ vương gia lại trở nên nhân từ như vậy? Trình Tung hết sức kinh ngạc. Nhìn thần sắc Lục Tông Viễn, rõ ràng chẳng để lời mình trong lòng, chỉ đành lại nhắc thêm: "Còn nha hoàn Ức Phương cũng bặt vô âm tín, không rõ là bị Tịch Chỉ bắt đi trong lúc hỗn loạn, hay là…" cũng như Tịch Chỉ, phóng một mồi lửa rồi trốn đi? Có điều vì Yến Vũ còn ở đây, Trình Tung không tiện nói hết nghi ngờ trong lòng.

Nghe vậy, lúc này Lục Tông Viễn mới chấn động, sắc mặt cũng dần trở nên lạnh lẽo: "Ức Phương cũng không thấy đâu? Trong viện nàng ấy chẳng phải lúc nào cũng có người trông coi sao?" câu này là hướng về phía Yến Vũ.

Yển Vũ vốn đã vì chuyện Ức Phương mất tích mà lòng rối như tơ vò, giờ bị ánh mắt chất vấn sắc bén của Lục Tông Viễn chiếu đến, nhất thời bức bối bất an, lập tức phân bua: "Vương gia, viện của Ức Phương đúng là có người trông giữ, nàng ấy sao có thể nửa đêm đi phóng hỏa? Ngọn lửa lớn đến vậy, cũng đâu phải sức một nữ tử yếu ớt làm nên."

"Có thể là lúc hỏa hoạn xảy ra, binh lính mải lo chữa cháy, nàng ta thừa cơ lẻn ra ngoài?" Trình Tung hỏi.

Yến Vũ lắc đầu: "Tam gia còn đang bị giam trong ngục, nếu Ức Phương định đi, nàng ta cũng không nỡ để huynh trưởng lại một mình."

"Dán cáo thị tìm người." Lục Tông Viễn phán, ánh mắt thâm sâu liếc nhìn Yến Vũ một cái, lời nói mang theo hàm ý: "Dù là thừa lúc hỗn loạn mà bỏ trốn, hay là bị người bắt đi, cũng nhất định phải tìm được nàng ấy bình an trở về , dù sao nàng ta cũng từng là thê tử của ngươi."

Tim Yến Vũ khẽ nhói, cúi đầu đáp: "Tuân mệnh."

Trình Tung lĩnh chỉ lui xuống, lúc đi được vài bước chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt bỗng buồn bã, quay lại hỏi: "Vương gia, một lát nữa sẽ hạ táng cho Triệu Sắt… Vương gia có muốn tới không?"

Lục Tông Viễn sững người, ánh mắt trầm hẳn xuống: "Đi." Đoạn quay sang bảo Yến Vũ: "Ngươi cũng theo."

Chủ tớ mấy người liền cưỡi ngựa ra khỏi thành. Vì Tiểu Thanh sơn đã bị đại hỏa thiêu trụi, mảnh đất phong thủy xưa nay giờ oán khí nặng nề, đành phải tạm chọn một gò đất nhỏ bên ngoài thành làm nơi an táng. Sự việc quá gấp, không kịp thỉnh đạo sĩ cao tăng làm pháp sự, chỉ có mấy chục vệ binh trong vương phủ, đưa linh cữu người đã khuất hạ táng.

Triệu Sắt , chàng thanh niên luôn miệng cười vui , đến lúc này, mắt vẫn mở trừng trừng, nộ khí lẫm liệt, rốt cuộc cũng biểu lộ ra thần sắc phù hợp với bản tính cương nghị bấy lâu bị che giấu. Trình Tung đích thân khép lại đôi mắt ấy, một nam nhân bảy thước thân cao, cũng nhịn không nổi nước mắt, vừa thương vừa giận, giậm chân nói với Lục Tông Viễn: "Vương gia!

Tên họ Tạ kia nếu dám tới thành khiêu khích, xin vương gia cho hạ quan suất lĩnh binh mã xuất thành, chém hắn thành trăm mảnh!"

"Chỉ là tên tiểu tặc đầu xanh, không đáng để hao binh động chúng." Lục Tông Viễn đáp, đợi khi tận mắt thấy thi thể Triệu Sắt được vuốt lại chân mày, yên ổn hạ táng, mới khẽ thở ra một hơi, thì thầm nói: "Triệu Sắt theo ta tận trung tận nghĩa, cưỡi ngựa đuổi giặc, gió sương khổ nhọc đã hơn mười năm, xả thân cứu nguy, liều chết vì nghĩa. Thế nhưng chim non còn biết trả ân, huống là tình cũ thâm sâu, làm sao đành đoạn?"

Tuy giọng hắn bình thản, nhưng nỗi bi ai tịch liêu trong đó lại không chút che đậy. Người bên cạnh vội ghi chép lại đôi lời truy điệu này, sau sẽ đưa vào sách sử làm bài văn tế. Có người trình bản nháp lên, Lục Tông Viễn không hứng xem, chỉ dặn: "Đón cha mẹ hắn vào phủ phụng dưỡng."

Trình Tung vâng mệnh, lập tức cho người lo liệu.

Lục Tông Viễn xuống núi, đi được vài bước chợt gọi: "Yến Vũ."

Yến Vũ đang mải nghĩ đến chuyện của Ức Phương, nghe tiếng chợt giật mình, chậm rãi quay lại: "Vương gia?"

Lục Tông Viễn dùng ánh mắt sắc bén soi xét y, như muốn nhìn thấu lòng người. Yển Vũ tim khẽ trầm xuống, đang thấp thỏm, chợt nghe đối phương thản nhiên nói: "Không có gì. Ngươi đi đi."

Yến Vũ đè nén cảm giác bất an, cúi đầu lui bước. Dọc đường, đi đến khu trại lính ngoài phủ, nơi giam giữ phạm nhân, y quanh quẩn hồi lâu ngoài nhà lao, sau cùng cũng hạ quyết tâm bước vào. Vì mấy ngày nay mọi người đều bận dập lửa, nhà ngục đã chẳng ai coi ngó, chỉ còn lại vài phạm nhân, ai nấy đều thấp thỏm không yên, thò đầu nhìn ngó.

Yến Vũ đi thẳng đến trước phòng giam của Tam gia Thừa Ngọc, thấy y đang cuộn chăn làm gối, ngồi lim dim như chợp mắt. Yến Vũ gọi một tiếng "Tam gia", Thừa Ngọc lơ mơ hé mắt nhìn. Ở trong ngục lâu ngày, chỉ cần không phải là thiếu nữ đến thăm, y cũng lười chẳng buồn chải chuốt. Y đưa tay gãi mái tóc rối bời, ánh nắng ngoài kia len qua kẽ vách chiếu vào trong, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo.

Yến Vũ khẽ nhíu mày. Vừa rồi lúc Thừa Ngọc gãi đầu, y nhìn thấy hai bên tóc mai đã lấm tấm bạc. Lại gần nhìn kỹ, mới biết chẳng phải tro bụi, mà là hơn nửa năm không gặp, chẳng ngờ đã điểm sương.

Thừa Ngọc bắt gặp ánh mắt ấy, cười nhẹ như tiếc nuối, chỉ vào tóc mình, nói: "Hồi ở Ích Châu đã có rồi, chẳng qua bị tóc dài che lấp, nên không rõ lắm. Giờ lộ rõ rồi hả? Trong ngục chẳng có gương, chỉ sợ giờ ta trông chẳng khác gì một lão già. May mà cũng chẳng ai buồn ngó."

Y thong dong cười nói: "Ức Phương dạo này thế nào?"

Yến Vũ chau mày: "Tam gia, Ức Phương không thấy đâu nữa."

"Gì cơ?" Thừa Ngọc tròn mắt, ngẩn ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!