Chương 6: (Vô Đề)

Ký Nhu nhớ rõ lời dối nửa thật nửa giả hôm trước, vội vàng gật đầu.

Lục Tông Viên khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt gắt gao dừng lại trên mặt nàng, chậm rãi nói: "Ngươi đến từ Trấn Định, nhưng… không mang họ Từ, nhà cũng chẳng kinh doanh vải vóc ."

Lời vừa dứt, thấy Ký Nhu môi hơi hé, rõ ràng lộ thần sắc kinh ngạc, hắn càng thêm chắc mẩm. Lục Tông Viễn khẽ cười giễu cợt: "Dáng vẻ của ngươi, rõ là khuê nữ được nuôi dạy trong khuê phòng, tất nhiên chẳng thể một mình rời Trấn Định… Ừm, ngươi nói lạc mất người nhà, vậy hẳn trong lòng đang sốt ruột lắm, muốn trở về Trấn Định tìm họ?"

Ký Nhu lắc đầu cũng chẳng đành, gật cũng chẳng xong. Đôi mắt kia, vốn hiếm khi hiện lên chút linh động, giờ đảo qua đảo lại, tựa như hai viên mã não đen trong vắt ngâm mình trong ngân thủy, sáng rỡ dị thường, không vướng chút tạp sắc. Thế nhưng, vừa kinh hãi , liền trở nên ảm đạm, chỉ thấp thỏm bất an liếc nhìn Lục Tông Viễn mấy lần, sợ hắn lại thốt ra điều kinh hồn động phách.

Lục Tông Viễn thấy vậy không khỏi chút tiếc nuối, bèn ngoắc tay gọi nàng. Ký Nhu do dự chốc lát, bước tới mấy bước. Dáng vẻ e dè ấy, chẳng giống một thiếu nữ, ngược lại như một đứa trẻ non dại chưa hiểu chuyện. Áo quần trong phủ họ Dao đều theo chế phục, kiểu dáng cũng chẳng mấy tinh xảo, đến thân nàng lại thấy eo áo rộng thùng thình, mỗi lần cử động chiếc áo tía lay động theo thân, so với cành liễu yếu đuối trong gió còn kém xa.

Tới gần bên tháp, Lục Tông Viễn sớm đã ngứa ngáy, kéo nhẹ dải lụa từ vạt áo nàng, Ký Nhu liền nghiêng ngả ngã nhào vào lòng hắn. Hắn đưa tay nhẹ vuốt nơi thắt lưng nàng, ngón tay vẫn đang mơn man vạt lụa , ghé bên tai cười nhẹ khẽ giọng như ru : "Muốn về Trấn Định cũng không khó, chỉ cần ta vui, tất sẽ dẫn ngươi đi."

Lục Tông Viễn bấy giờ nắm lấy cằm nàng, xoay cả khuôn mặt nàng lại đối diện mình. Ánh mắt chạm nhau xen lẫn hơi thở giao hòa ái muội, thân nhiệt nam nhân phả tới, khiến Ký Nhu kinh hãi, mê man như ngất lịm. Trong lúc mơ hồ, chỉ thấy khuôn mặt trắng trẻo thanh tú của hắn áp sát, dùng giọng điệu ôn nhu mà ám muội hỏi: "Biết làm sao để khiến ta vui không?"

"Không… không biết…" Ký Nhu lí nhí đáp lời, theo bản năng muốn giãy ra, nhưng trong thoáng chốc lại cứng người, ngoan ngoãn nép mình trước gối hắn. Thấy tay Lục Tông Viễn vân vê dải lụa chẳng rời, lòng nàng càng lúc càng xiết chặt. Hắn lại ghé sát nói điều gì đó, nàng chẳng có tâm trạng mà nghe, chỉ mơ hồ lắc đầu.

Lục Tông Viễn thấy nàng lúc thì gật, khi lại lắc, bỗng nhớ đến thương tích nơi đầu lưỡi nàng, bèn hỏi: "À, suýt quên, lưỡi ngươi còn đau. Thuốc ta cho, đã bôi chưa? Hay là đem chôn dưới cửa sổ rồi?"

Ký Nhu vội vàng lắc đầu lia lịa, sợ bị nghi ngờ, cố gắng lắp bắp: "Không… không có…" Nào biết vẻ chột dạ kia lộ rõ nơi mặt, khó giấu được ai.

Trong lòng nàng thấp thỏm, thầm nghĩ. Người này chẳng lẽ có thể đọc tâm người khác ư?"

Ngón tay cái Lục Tông Viễn chợt khẽ miết lên môi nàng, tựa hồ sực nghĩ tới điều gì, ngẩn ra một lúc, rồi nói: "Thật sự bôi rồi à? Há miệng ra ta xem."

Ký Nhu đỏ mặt xấu hổ, chẳng ngờ hắn lại giở trò cũ, còn chưa kịp né tránh, đã bị hắn kẹp cằm, khiến miệng nàng bất giác há ra . Lục Tông Viễn chăm chú nhìn hồi lâu, rồi gật đầu: "Đỡ nhiều rồi đấy. May mà ngươi sức yếu, nếu chẳng may cắn đứt lưỡi, thì làm tiểu a hoàn câm cả đời, nói năng ậm à ậm ừ, như thế hay ho gì?"

Ký Nhu chợt hình dung cảnh ấy, quả thực vô cùng xấu hổ, chẳng bằng lúc này bị người ta nhìn tận miệng cũng chẳng để tâm nữa.

Lục Tông Viễn thấy nàng mặt mũi mơ hồ, nghĩ thương thế còn chưa lành, lòng dạ vốn có chút hứng thú trêu ghẹo cũng theo đó tan biến. Huống hồ trong lòng còn nặng trĩu chuyện Tiêu Trạch, chẳng còn tâm trí đâu nữa. Thấy Ký Nhu lén rút vạt áo khỏi tay mình, hắn cũng chẳng ngăn, chỉ đưa tay khẽ vỗ má nàng, nói: "Nhớ kỹ chưa? Nếu ngươi hầu hạ ta vui lòng, tất sẽ đưa ngươi về Trấn Định."

Ký Nhu thử dò xét không dám trông mong gì, chỉ dè dặt hỏi: "Vậy… lúc này ngài đã vui chưa?"

"Cũng tạm ." Lục Tông Viễn hờ hững đáp, đoạn xắn tay áo đứng dậy, ngồi xuống bên án thư. Hắn chấm bút vào nghiên mực, chuẩn bị viết, bỗng liếc mắt nhìn nàng, dịu giọng sai bảo: "Ngươi ra ngoài vườn đào, bẻ mấy cành hoa đem c*m v** bình. Cả vườn nở rộ tưng bừng, nếu chẳng ai thưởng ngoạn, chẳng phải uổng phí vẻ đẹp của chúng sao?"

Lần này Ký Nhu chẳng chần chừ, vội "dạ" một tiếng, thấy trên án có sẵn một bình mai men thanh hồ điền khắc chỉ vàng, liền nâng lấy, vén rèm bước ra. Ra khỏi viện, nàng theo hướng bắc đi vài bước, đặt chân lên lối đá, hai bên đường là mấy gốc đào nở rộ, hoa cánh chen chúc như mây hồng sà xuống.

Ký Nhu thuận theo cảm tính, bất giác cứ đi mãi về phía bắc. Cuối lối đá là một cửa vòm hình trăng khuyết, qua cánh cửa là một viện khác, kế bên là tiền đường. Lác đác có vài binh sĩ giáp trụ qua lại, song không ai liếc mắt nhìn vào trong, chỉ có cánh hoa theo gió bay tung, phiêu phiêu dạt dào, hết thảy đều bay ra ngoài tường.

Ký Nhu thầm ghen tỵ, nghĩ bụng: Chỉ mong được như cánh hoa kia, dẫu trôi nổi không nơi nương tựa, còn hơn bị giam hãm nơi đây, tiến thoái lưỡng nam.

Nghĩ đến khi xưa ở Trấn Định, vào tiết này, đúng dịp Thanh Minh tế tổ, phu nhân họ Phùng thường dẫn nàng ra đạo quán ngoài thành cúng lễ mấy ngày liền, ăn trai tịnh khẩu. Trong đạo quán cũng có một rừng đào, do đạo sĩ trông nom chu đáo, riêng để nàng thưởng ngoạn. Lễ xong hồi kinh, cả đoàn xe trở về, dọc đường chim ca én múa, nhộn nhịp khôn cùng. Năm nay, sợ là đến tế tổ cũng chẳng được tham dự nữa…

Nghĩ đến đó, chẳng khỏi buồn bã, Ký Nhu tức giận giật một cành hoa đào thật mạnh, khiến cánh hoa rơi lả tả phủ khắp tóc vai, nàng lại vội vàng phủi sạch. Bất giác thấy trên đầu khẽ nhói, tựa hồ có vật gì rơi trúng, nàng lắc lắc đầu, đưa tay sờ thử, thì ra là một quả ké xanh vàng, dính chặt nơi búi tóc, giật mãi không rời.

Ký Nhu luống cuống, chợt nghe sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ . Ngoảnh đầu nhìn lại, thấy một thiếu niên áo đen viền đỏ đang ngồi vắt vẻo trên bức tường thấp, tay ném tung vài quả ké, ánh mắt vừa đắc ý vừa hăm hở nhìn nàng. Ống tay áo khẽ hất, lộ ra đôi giày đế đen lót phấn hồng, chính là Dư Thiệu, người nãy vừa cùng Lục Tông Viễn trò chuyện.

Ký Nhu hận hắn đến ngứa răng, tất nhiên chẳng buồn để tâm, chỉ lạnh mặt, cúi đầu chỉnh lại nhành đào trong bình, rồi xoay người định trở vào.

Vừa mới bước được một bước, bên tóc mai bỗng bị ai đó ném cho một hạt ké đầu ngựa. Ký Nhu giận dữ dậm chân, đứng phắt lại. Nàng cúi xuống lượm một mảnh ngói vụn, nhắm thẳng vào người trên tường ném tới. Tuy rằng khoảng cách khá xa, lại chẳng có chút nhắm đích nào, nàng vốn chẳng ôm hy vọng, ai dè vừa ném ra, thân hình Dư Thiệu đang ngồi chênh vênh trên đầu tường liền lảo đảo một cái, trông như sắp ngã lăn xuống.

"Ai da!" Ký Nhu buột miệng kêu khẽ, nửa phần mừng, nửa phần sợ.

Chữ "da" còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, đã thấy Dư Thiệu lật một vòng giữa không trung, nhẹ nhàng hạ mình xuống đất, đứng vững như chẳng hề có việc gì xảy ra. Sau đó hắn giơ mảnh ngói trong tay lên lắc lắc, miệng cười toe, hớn hở chạy tới. Còn cách chừng ba thước, hắn mới thu lại nét cười, đổi sang bộ dạng khinh khỉnh, chìa ngón tay chỉ vào nàng: "Ngươi á, ngốc chết đi được."

Ngón tay hắn suýt nữa thì chạm vào đầu mũi Ký Nhu. Nàng tức thì lùi một bước, đôi mắt cảnh giác trừng lớn, quát: "Ngươi thật là hèn hạ vô liêm sỉ!"

"Sao lại mắng ta hèn hạ vô liêm sỉ?" Dư Thiệu tỏ vẻ mơ hồ, thấy đôi mắt Ký Nhu bốc lửa, sáng rực như sao, tóc tai bị nàng tự túm đến rối tung rối mù, trông vừa ngốc nghếch lại vừa tức cười, không nhịn được mà niềm vui từ lòng trào ra mắt, hắn cười ha hả: "Ngươi đừng có trừng mắt to thế, nhìn dữ quá đi mất."

Thật đúng là đàn gảy tai trâu. Ký Nhu thầm bực, không buồn đôi co, xoay người bỏ đi. Nào ngờ bím tóc phía sau lại bị hắn giật một cái, đau đến tận da đầu, nàng ôm đầu quay phắt lại, mắng: "Ngươi sao lại bám người dai như keo vậy! Mặt dày không chịu nổi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!