"Vương gia bớt giận," người kia run rẩy thưa, "nghe tiểu tỳ hầu cận Thái phi nói, sáng sớm hôm nay tiểu thư đã một mình hồi phủ, nhưng đám nha hoàn trong phủ lại bảo rằng chưa thấy người đâu. Giờ mọi người đều hoảng cả lên, Thái phi dặn phải tìm khắp trong vườn, sợ tiểu thư không quen lối, chẳng may lạc mất đường. Tiểu nhân không dám kinh động đến Vương gia, chỉ là đến đây hỏi một tiếng.
Nếu Vương gia không gặp qua, chúng tiểu nhân xin đi tìm nơi khác."
Nói đoạn, đợi một hồi chẳng thấy Lục Tông Viễn đáp lời, lại tưởng mình đã lỡ lời mạo phạm, hốt hoảng vội cúi đầu nhận tội, xoay người toan lui ra. Mới bước được mấy bước, chợt nghe Lục Tông Viễn cất tiếng, giọng mang vẻ bất đắc dĩ: "Trong phòng ta đích thực có một vị cô nương, hình như uống rượu quá chén, lạc đường mà vào đây. Thấy không có ai, nàng bèn trèo lên giường ta ngủ say đến nửa ngày. Nàng chưa tỉnh, ta cũng không tiện ném người ra ngoài.
Nghĩ chừng chính là tiểu thư nhà các ngươi lạc mất rồi đó."
Tên gia đinh nọ nghe vậy liền thất thanh kêu "A!", chẳng biết nên nói gì cho phải, hồi lâu sau mới lắp bắp được một câu: "Đa tạ Vương gia… đã không nỡ đuổi nàng đi…"
Lục Tông Viễn bị câu ấy chọc cười, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Giờ nàng vẫn chưa tỉnh đâu. Ngươi đi bẩm với Tam công tử họ Từ, bảo chàng đến đón người về , nhớ làm cho kín đáo, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, kẻo hỏng mất thanh danh của tiểu thư các ngươi."
Tên gia đinh kia không biết là hoảng sợ hay nhẹ nhõm, nhẹ nhàng lui ra.
Lục Tông Viễn xoay mặt nhìn lại, vừa vặn chạm vào ánh mắt căm giận và sững sờ của Ký Nhu. Hắn thản nhiên mỉm cười, nhắc nhở nàng: "Phùng tiểu thư, giờ thì nên mau mau giả vờ còn đang say đi."
Lúc này, Thừa Ngọc còn đang dẫn một nửa quân binh của ty Binh mã đi khắp phố lớn ngõ nhỏ tìm người. Vừa nghe được tin tức, hắn cũng không kịp hồi báo phủ họ Từ, liền xoay cương ngựa, phi thẳng đến Vương phủ. Hắn vốn quen đường, một mạch đến tận Thanh Táo đường, thấy Dư Thiệu đang lặng lẽ canh giữ bên ngoài sảnh, bốn bề vắng lặng, chẳng thấy bóng một kẻ hầu hạ nào.
Vào trong, chỉ thấy Ký Nhu đôi má ửng hồng, hơi thở như lan, đang say ngủ trên giường nhỏ. Vị Lương vương kia, e ngại điều tiếng, đã sớm lui tránh chẳng rõ về nơi nào rồi.
Thừa Ngọc trông thấy, lòng an tĩnh đôi phần, bước tới nhẹ nhàng bế nàng ngang người, vừa ra đến cửa, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, quay sang Dư Thiệu nói: "Thay ta gửi lời tạ ơn Vương gia quý phủ, tiện thể, có thể cho mượn một chiếc áo choàng không? Đêm khuya gió lạnh lắm."
Dư Thiệu vẫn như pho tượng lâu năm dãi gió dầm sương, đứng lặng không biểu lộ sắc thái, cũng không đáp lấy một lời. Thừa Ngọc thoáng giận, giọng cũng sắc hơn: "Ngươi không nỡ, thì đi mà xin Vương gia các ngươi!"
Dư Thiệu chẳng buồn nhiều lời, xoay mình trở vào, một lát sau trở ra, tay cầm một chiếc áo choàng bằng gấm bông màu nhạn ô, tuy không mới nhưng vô cùng sạch sẽ . Y đưa qua, khéo vừa vặn phủ kín lấy khuôn mặt và thân hình Ký Nhu. Thừa Ngọc khẽ nói lời cảm tạ, rồi lần mò ra khỏi Thanh Táo đường, đến giữa vườn thì dừng lại, đảo mắt nhìn quanh, lòng thầm nghĩ: giờ này trong phủ họ Từ đã đèn đuốc sáng trưng, người người náo loạn, nếu muốn tránh tai mắt, chi bằng men đường tắt mà về.
Nghĩ đoạn, lại quay sang Dư Thiệu khẽ cầu, nhờ Y dựng một cây thang. Hắn tự mình trèo qua tường trước, rồi Dư Thiệu từ bên kia nhẹ nhàng đưa người sang. Nhờ vậy mà đưa được Ký Nhu trở lại lầu thêu an ổn. Hắn lại len lén gọi Vọng Nhi tới, dặn nàng sắc một bát canh tỉnh rượu nấu bằng táo chua và hoa cát, muốn tự tay đút cho Ký Nhu.
Khổ nỗi từ nhỏ đến lớn chưa từng hầu hạ ai, tay chân vụng về, canh sánh ra ướt đẫm cả y bào. Thừa Ngọc bèn chán nản đặt bát xuống, nói với Vọng Nhi: "Ngươi đút đi."
Vọng Nhi vâng lời, chậm rãi đút được vài thìa. Vì trước đó Ký Nhu đã dọn về ở viện của phu nhân họ La, nên nay lầu thêu không có ai ở, bốn bề tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng thìa bạc khẽ chạm vào vành chén sứ, vang lên những tiếng "keng keng" khe khẽ. Một hồi sau, thấy nàng vẫn chưa tỉnh, Thừa Ngọc liền dặn dò Vọng Nhi: "Ngươi chớ có tiết lộ nửa lời , cứ nói tiểu thư muốn tĩnh tâm nên lên lầu nằm nghỉ, ngươi có tìm nhưng không để ý kỹ.
Có điều, e rằng ngươi sẽ bị mắng chửi một trận."
Vọng Nhi đáp khẽ: "Dạ."
Thừa Ngọc mỉm cười: "Ngoan, sau này sẽ thưởng cho ngươi." Nói xong lại đứng bên giường, lặng lẽ nhìn nàng một hồi lâu, rồi mới xuống lầu rời đi.
Vọng Nhi dõi mắt trông theo bóng lưng hắn, dưới ánh đèn vàng đổ dài, một mình đi ra tận cổng sân, trong lòng không khỏi dâng lên chút xót xa. Nàng ngẩn người một lát, rồi quay vào xem thử tình hình của tiểu thư, vừa đến bên giường thì thấy Ký Nhu đã tựa vào thành giường mà ngồi dậy rồi.
Vọng Nhi thoáng chột dạ, lắp bắp: "Cô nương…"
Ký Nhu bình thản cất lời: "Lại đây."
Vọng Nhi rụt rè bước lại gần, không dám ngẩng đầu. Vừa thốt được một tiếng "Người…", đã bị Ký Nhu giáng cho một cái tát nảy lửa. Nàng dùng hết sức bình sinh, Vọng Nhi ôm má lùi lại mấy bước, vấp phải kỷ đôn, thìa bạc và chén ngọc cũng rơi xuống đất, "choang" một tiếng vỡ tan thành mảnh vụn. Đôi mắt thơ ngây của Vọng Nhi ầng ậc nước, nhanh chóng trào ra thành giọt.
"Là ngươi báo với phu nhân ta chưa về phủ?" Ký Nhu hỏi.
Vọng Nhi lau lệ, đáp nhỏ: "Phải."
"Ngươi còn bỏ thuốc vào trà ta?"
"…Phải."
"Ngươi vào phủ họ Từ được mấy năm rồi?"
"Tiểu tỳ mười tuổi đã đến, đến nay là bảy năm."
"Bảy năm…" Ký Nhu thất thần nhìn nha đầu vụng về thật thà ấy, thầm nghĩ: Bảy năm trước, ta cũng chỉ mới mười tuổi, còn quanh quẩn bên cha mẹ, mỗi ngày cùng bọn nha hoàn chơi đùa thêu hoa. Khi ấy, thành Trấn Định vẫn còn kiên cố như núi, nước Đại Lương phồn hoa ca vũ… Sao hắn có thể từ sớm đến thế đã cài người vào phủ Định Quốc công rồi? Miệng hắn luôn nói phải báo thù, rốt cuộc thật có ngày thành sự chăng?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!