Chương 39: (Vô Đề)

"Cũng chẳng vì chuyện gì đặc biệt". Ký Nhu ngồi xuống đối diện với phu nhân Hà, lấy ngón tay thon như củ hành non nhẹ chạm vào một con hổ nhỏ bằng vải nằm trên bàn, mỉm cười có phần thâm ý ."Niệm Tú về nhà đã hơn hai tháng rồi, ta thật lòng nhớ tỷ ấy, không biết dạo này nàng ấy sống ra sao."

Phu nhân Hà bật cười, cảm khái nói: " Ở nhà mình, dẫu sao cũng là tốt rồi."

"Dạo này tỷ ấy không gửi thư về sao?"

"Không có." Phu nhân Hà đáp . Có lẽ vừa mới về, bận rộn quá chăng.

Ký Nhu khẽ gật đầu, cũng không gặng hỏi, lấy từ trong ngực áo ra một phong thư, đặt lên bàn, mỉm cười nói: "Đêm qua ta trằn trọc mãi không ngủ được, chợt nghĩ đến Tỷ Tú nên viết một phong thư cho nàng. Phiền phu nhân giúp ta gửi nó về Tiền Đường."

"Có mỗi việc cỏn con ấy, mà cô nương cũng tự mình tự đến?" . Phu nhân Hà vui vẻ nhận lời, liền gọi một nha đầu vào, đưa thư cho nàng ta . Đi tìm bác Ngô ở cổng, nhờ bác đem thư này ra trạm dịch.

Ký Nhu nhìn theo bóng nha đầu khuất sau cửa, mỉm cười cảm kích, đứng dậy thi lễ: "Đa tạ phu nhân, để hôm khác ta lại đến chuyện trò cùng người"

Trên đường quay về hoa viên, Ký Nhu dừng lại đôi chút dưới chân tường viện. Nàng nhớ rằng bên phía tường này từng có một chiếc thang. Mỗi khi Thừa Ngọc lén trở về phủ, thường đứng đầu bên kia gọi một tiếng, là gia nhân lập tức mang thang ra cho hắn leo vào. Nhưng từ sau khi nàng dọn tới, số lần Thừa Ngọc trèo tường ít hẳn, chiếc thang ấy cứ nằm trơ trong bụi cỏ, bị cỏ rậm phủ kín, chẳng ai để ý tới.

Dẫu là danh môn thế gia, uy quyền ngút trời, rồi cũng đến lúc gió tắt trống im. Con đường nhà họ Từ, chẳng lẽ sắp đến đoạn tận cùng?

Ký Nhu phóng tầm mắt nhìn ra mặt hồ phẳng như gương, trong đầu bỗng hiện lên cảnh đêm nàng rời khỏi thành Trân Định. Phu nhân Phùng đứng nơi hẻm sau của Phùng phủ, khuôn mặt trắng bệch như tuyết dưới ánh trăng, xa dần theo từng vòng quay của bánh xe. Bánh xe vẫn lăn đều "cộc cộc", còn bóng dáng người mẹ ấy thì như khói sương trong đêm, dần tan biến vào khoảng trời lạnh lẽo.

Nghĩ đến đó, bước chân nàng quay về cũng trở nên dứt khoát hơn, trên gương mặt hiện rõ vẻ cương nghị. Về phòng, nàng ngồi đợi một hồi, vẫn như thường nhật: ăn cơm, đọc sách, gảy đàn, chơi cờ. Mãi đến xế chiều, Vọng Nhi từ cửa hông dẫn Đoan cô nương vào. Vọng Nhi nghi hoặc nói: "Cô nương, vừa nãy em đến tìm Bá Sơn, hắn nói đã ghé trạm dịch xem, hôm nay không có thư nhà mình gửi về Tiền Đường cả."

"Ta biết rồi." Ký Nhu đáp, sắc mặt chẳng chút bất ngờ . Ngươi lui xuống trước, nhớ khép cửa lại giúp ta.

Vọng Nhi đáp lời rồi lui ra ngoài. Đoan cô nương dùng tay áo lau mồ hôi sau cổ, ngồi phịch xuống ghế, nói: "Muội gọi ta gấp như thế, là có chuyện gì sao?"

"Tỷ tỷ. " Ký Nhu dịu giọng gọi . Chẳng phải tỷ vẫn muốn biết đứa con của tỷ hiện giờ ra sao ư?

Đoan cô nương ngẩn người, hai vai vốn căng cứng chợt sụp xuống, nụ cười trên mặt cũng tan biến sạch, đôi mày gần như nhíu lại làm một. Nàng đưa tay nắm chặt lấy các ngón tay bên kia, day day mãi, cuối cùng khẽ thở dài, nói: "Muội à, không giấu gì muội, tỷ từng đến trang viên bên ngoài, ngày ngày thấy con cái người ta nô đùa đầy sân, lòng tỷ… đến trong mơ cũng mong nhìn được con mình một cái."

Ký Nhu nghiêng người tới, nắm lấy tay nàng: "Tỷ tỷ, trước kia ta không nói là sợ tỷ canh cánh trong lòng, càng thêm đau khổ. Nay nghĩ lại, là ta sai rồi. Đứa bé của tỷ, là do Yến Vũ đưa đến gửi ở một nhà trong thôn dưới chân núi Tàn Lộ. Còn gửi ở nhà nào, thì chỉ mình hắn biết rõ.

Vậy… Yến Vũ giờ đang ở đâu? Đoan cô nương vội hỏi.

Hắn ở phương tây nam, làm phó tướng dưới trướng tướng quân Thạch. Thuê xe mà đi, nửa tháng là tới. Ký Nhu nói, ánh mắt long lanh khẩn thiết nhìn nàng . Muội chỉ xin tỷ một việc: tỷ hãy đưa bà vú theo đến gặp Yến Vũ, bảo hắn suốt quãng đời còn lại hiếu thuận với bà. Bà vú ở nhà Phùng một đời, chẳng con chẳng cái… Đợi khi giao bà vú cho hắn rồi, hắn sẽ nói cho tỷ tin tức của đứa bé, khi ấy tỷ hãy quay về.

Một tràng lời nói của Ký Nhu khiến Đoan cô nương ngây ra như bị đánh trúng vào trán, đầu óc quay cuồng như rối. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, trong lòng chợt sục sôi, nàng có thể tìm thấy đứa con của mình rồi! Có thể chạm đến gương mặt mềm mại như đậu hũ ấy, ôm lấy thân hình nhỏ bé ấm áp, cánh tay và đôi chân rắn chắc ấy trong vòng tay mình! Nàng mừng đến ứa cả nước mắt, vội gật đầu lia lịa: "Muội yên tâm, tỷ nhất định đưa bà vú đến nơi an toàn . Vậy bao giờ chúng ta lên đường?

" Chiều nay đi thôi…"

Chưa dứt lời, cửa phòng bỗng "rầm" một tiếng bị đẩy tung. Bà vú Đỗ hằm hằm xông vào, đẩy Đoan cô nương sang một bên, trừng mắt nhìn Ký Nhu: "Ký Nhu, con định làm gì vậy hả?

Đoan cô nương bối rối vò tay đứng đó, lúc này mới cảm thấy vừa rồi mình đồng ý quá vội vàng, còn chưa hỏi rõ lý do vì sao Ký Nhu lại muốn đưa bà vú đi. Nhưng nhìn sắc mặt của bà vú , chắc chắn sẽ chẳng thuận tình. Đoan cô nương đành thấp thỏm đứng chốc lát, rồi lặng lẽ lui ra. Cánh cửa vừa khép lại, bà vú Đỗ đã tiến lên, nắm lấy vai Ký Nhu lắc nhẹ, giọng gấp gáp: "Đang yên đang lành, lại nghĩ quẩn cái gì vậy?"

Vừa nói, bà vừa bật khóc:" Con mấy năm nay trưởng thành thật rồi, có chủ ý rồi, đến cả bà vú cũng không coi ra gì nữa…"

" Bà vú." Ký Nhu vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy xa lạ đến độ khiến người ta không sao hiểu nổi. Như thể trong bất đắc dĩ có kiên cường, trong nhu hòa có nghiêm nghị. Nàng ghé sát tai bà, khẽ khàng nói: "Con lo phủ họ Từ sắp xảy ra chuyện, muốn đưa bà đi trước. Bà mang theo linh vị cha mẹ con, đến chỗ Yến Vũ, có bà ở đó, con mới yên tâm được…"

" Ta đi rồi, còn con thì sao?" Vú Đỗ không hiểu sao trong lòng dâng lên nỗi bất an mãnh liệt.

"Con không đi đâu cả." Ký Nhu mỉm cười " Máu của cha mẹ con chưa trả mà!"

Bà vú Đỗ siết chặt lấy nàng, vừa giận vừa thương: "Ký Nhu, sao con lại cố chấp như thế? Phận đàn bà con gái lại dám nói chuyện báo thù? Nghe lời vú , cho dù là vì ai, dù là vì cha mẹ con, cũng không đáng để con đánh đổi cả bản thân mình…

Bà vừa nói, một tay còn lại theo thói quen đưa lên muốn lau nước mắt cho nàng, nhưng chạm vào da thịt lại khô ráo, không một giọt lệ. Lòng bà như chìm xuống đáy. Thầm nghĩ: Đứa nhỏ này hẳn đã lạc vào tà tâm rồi. Nếu phu nhân lúc xưa biết có ngày hôm nay, chắc đã không để ta đưa con đi trốn phương nam, để cả nhà ba người cùng chết bên nhau, còn hơn để lại một mình con chịu khổ nơi trần thế. Nhưng đời làm gì có "giá như"? Giờ đây, hồn phách của phu nhân… không biết phiêu lạc nơi đâu?

Nghĩ đến đó, tim bà đau thắt từng cơn, nước mắt tuôn xối xả, chỉ còn biết ôm chặt lấy nàng, khóc nức nở .

"Bà vú, bà đi đi.. Hai tháng nữa, nếu nhà họ Từ không có chuyện gì, bà lại quay về." Ký Nhu dứt lời thì gọi khẽ một tiếng: "Đoan cô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!