Chương 30: (Vô Đề)

Thừa Ngọc đặt con mèo xuống đất, giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Khách quý, khách quý."

Vừa nói vừa khẽ giơ tay, mời ba người bọn họ vào trong đàm thoại, rồi tự mình chống tay đứng dậy khỏi chiếc trường kỷ. Tiểu đồng thấy bước chân hắn lảo đảo, định tiến lên đỡ, nhưng Thừa Ngọc trừng mắt lườm một cái, liền đuổi khéo đi. Sau đó, hắn đích thân vén rèm, miệng không ngừng mời gọi: "Mời vào, mời vào."

Ba người Ức Dung đều nín nhịn không cười, đợi khi đã vào phòng rồi mới bật cười nghiêng ngả.

Thừa Ngọc chẳng hiểu đầu cua câu chuyện ra sao, hết ngó người này lại nhìn sang người kia, sau cùng đành mặc kệ, đưa tay lấy từ khay sơn đỏ trong tay nha đầu một chén trà sứ ngũ sắc vẽ cảnh Điêu Thuyền bái nguyệt, đưa đến trước mặt Ký Nhu. Dừng lại một lát, lại lấy thêm một chén khác vẽ cảnh Yến ngữ xuân phong đưa cho Niệm Tú.

Ức Dung thấy vậy, liền không vui, liên tiếp hỏi: "Thế còn ta?"

Thừa Ngọc liền cười cười, đưa nốt chiếc chén cuối cùng cho nàng, nói: "Mời muội muội dùng trà!"

Ức Dung bưng chén lên xem, thấy trên nắp vẽ hình Chung Quỳ say rượu bằng men lam, liền sa mặt, bực tức nói: "Sao hai người bọn họ thì một là mỹ nhân, một là hoa cỏ, mà riêng ta lại thành ra cái này?"

Thừa Ngọc đường đường chính chính đáp: "Là kính lão đắc thọ! Muội lớn tuổi nhất, dĩ nhiên phải dùng cái bình thường nhất rồi!"

Ức Dung bật cười: "Kính lão đắc thọ hay lắm! Niệm tỷ là lớn nhất, sao lại phải dâng trà cho Nhu muội trước hử?"

Thừa Ngọc bị nàng hỏi đến nghẹn lời, ngừng một thoáng mới mỉm cười nói: "Nhu Muội là lần đầu tới thăm bệnh, tự nhiên là phải khác."

Niệm Tú thấy hai người đấu khẩu, cảm thấy thú vị, thỉnh thoảng lại mỉm cười, mãi tới câu cuối, nghe giọng Thừa Ngọc như mang chút u oán, cả ba người trong phòng đồng loạt quay nhìn sang phía Ký Nhu.

Ký Nhu dở khóc dở cười, đành đặt chén trà xuống, đứng dậy, thi lễ thật sâu với Thừa Ngọc, dịu dàng nói: "Những ngày qua bận rộn, chưa kịp đến thăm, mong tam ca lượng thứ."

Vừa nghe đến chữ "bệnh", bờ vai Thừa Ngọc liền co lại, như thể từ lưng đến thắt lưng đều bỗng thấy ngứa ngáy, chỉ là không dám cử động mạnh, đành dịch người một chút, trên mặt nóng bừng, nói: "Muội không đến… cũng tốt."

Nói đoạn, liền muốn dời sang chuyện khác để lảng đi chủ đề không hay ấy, bèn quay sang Niệm Tú, nói: "Nghe nói hôm nay tỷ phải lên đường, ta dạo này không tiện ra ngoài, xin thứ cho không thể tiễn xa."

"Nhưng nếu Nhu tỷ không tới thăm huynh, sao huynh lại bảo là "cũng tốt" được? Muội, đại tẩu, nhị tẩu, cùng Niệm tỷ tới đây, vậy là "không tốt" sao?" Ức Dung lại không chịu buông tha, nói một hơi không ngừng.

Thừa Ngọc bị nàng chọc giận đến nghiến răng, không khách sáo nói: "Đúng vậy, muội đến đây, không chỉ "không tốt", mà là "rất không tốt"!"

Định nhân cơ hội lấy chuyện hôn sự ra dọa nàng một phen, nhưng vừa nghĩ đến chuyện thương tâm của Niệm Tú, đành nhịn xuống. Ai dè Ức Dung lại lẩm bẩm trước: "Vợ còn chưa cưới mà đã thế này, đến lúc thành thân thì còn đâu chốn dung thân cho bọn ta!"

Thừa Ngọc sững lại, chau mày hỏi: "Muội nói gì cơ?"

Ức Dung liền kiêu ngạo quay mặt đi, không thèm nói thêm lời nào. Niệm Tú thì vẫn giả ngây, Thừa Ngọc đưa mắt nhìn sang Ký Nhu, thấy nàng từ nãy đến giờ im lặng không nói gì, chỉ đưa tay khẽ v**t v* chiếc đệm tựa bọc gấm thêu hoa lam, mắt thì dõi nhìn rèm the thêu nổi phía ngoài, thần sắc tựa hồ hồn vía chưa về.

Dường như cảm giác trong phòng yên lặng lạ thường, nàng khẽ chớp mi, bỗng nhoẻn cười, nói: "May mà hôm nay muội tới, bằng không, đợi tẩu tẩu vừa vào cửa, chưa biết chừng sẽ cấm bọn muội đặt chân tới đây nữa. Cũng có khi động phủ của vị hỗn thiên ma vương này từ nay sẽ được lập ra quy củ đấy!" Giọng điệu, như mang đôi chút tiếc nuối.

Lông mày Thừa Ngọc nhíu chặt hơn, hỏi: "Các muội… đều đang úp úp mở mở điều gì thế? Sao ta lại không biết, từ bao giờ nhà ta lại sắp có thêm một vị tẩu tẩu?"

Ký Nhu mím môi cười khẽ, nói: "Tam ca đúng là "người trong cuộc u mê" rồi , mấy hôm trước huynh còn mê man bất tỉnh, lão phu nhân cùng nhị phu nhân đã thay huynh bàn định một mối hôn sự, sang năm là cưới vào rồi. Nhà ta chẳng phải sẽ có thêm một vị tẩu tẩu nữa sao?"

Ức Dung cùng Niệm Tú biết Ký Nhu đang trêu chọc Thừa Ngọc, nên không vạch trần, chỉ cười nhìn phản ứng của hắn.

Thừa Ngọc lúc này đã rối như tơ vò, muốn lập tức đến chỗ phu nhân Phó hỏi cho rõ ràng, nhưng lại sợ hấp tấp sẽ bị trách phạt, đành nén giận ngồi xuống, sắc mặt nghiêm nghị, nói: "Một hai người các muội, nói đến chuyện hôn nhân cũng chẳng biết thẹn là gì, may mà đang ở trong nhà, về sau không được ăn nói bừa bãi thế nữa." Chỉ là khí thế đã yếu hẳn.

Ký Nhu không nín được nữa, đưa khăn tay che mặt, "khì" một tiếng bật cười sau lưng. Thừa Ngọc sửng sốt, liền chộp lấy khăn, vạch tay nàng ra, chỉ vào mặt nàng cười nói: "Quả nhiên là gạt ta! Có phải muội còn tinh quái hơn cả nhị muội không?"

Ký Nhu kéo khăn một cái, không kéo nổi, mắt mở to nhìn khăn bị Thừa Ngọc giữ chặt trong tay không chịu buông. Má nàng phớt hồng, giả bộ giận dỗi, tiện tay lấy một nắm trái cây trong hộp gấm ném vào người hắn, cười nói: "Muội đang thay nhị muội báo thù đấy, còn không mau trả khăn lại!"

Thừa Ngọc hừ một tiếng, nhét khăn vào tay áo, làm ra vẻ không chịu trả.

Niệm Tú thấy thời gian không còn sớm, bèn nói muốn rời phủ. Nha hoàn của nàng sớm đã thu xếp xong hành lý. Lần này nói đi là đi luôn, khó quay lại, Ức Dung cùng Ký Nhu đều nắm tay nàng khóc một hồi. Ức Dung miệng còn không ngừng lầu bầu: "Niệm tỷ đi rồi, tẩu tẩu lại sắp vào cửa, sau này chỉ còn muội và Nhu tỷ chơi với nhau thôi…"

Vừa dứt lời liền bị Thừa Ngọc véo một cái ở tay, kêu to rồi chạy theo trả đũa.

Ký Nhu cùng Niệm Tú ra khỏi phòng trước, đi trong sân, Niệm Tú quay đầu lại, chăm chú nhìn Ký Nhu thêm mấy lượt, không đầu không đuôi nói một câu: "Nhu muội, hãy biết xem thời thế, liệu sức mà làm, chớ để uổng phí chân tình như ta vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!