Ký Nhu theo bản năng kéo chặt áo choàng, vừa dè dặt đảo mắt quan sát khắp nơi, vừa bước đến ngồi xuống bên kỷ đá. Dư Thiệu trông thấy dáng vẻ cẩn trọng ấy của nàng, ý cười càng thêm rạng rỡ, vội vã bước theo. Đi được mấy bước, chợt sực nhớ điều gì, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người phụ nhân nọ đã không thấy tăm hơi đâu nữa, bèn quay sang Ký Nhu cười lấy lòng: "Nàng đừng sợ. Hôm qua ta đã đưa cho chưởng quầy mấy lạng bạc, dặn ông ta sắp xếp ổn thỏa, cho mọi người ra ngoài cả, chỉ chờ cô tới.
Bây giờ trong sân không có ai cả, nàng cứ yên tâm mà nói."
Ký Nhu thầm đánh giá Dư Thiệu một lượt, nghĩ bụng: Hắn hình như lại cao hơn trước, chỉ là vẫn chưa chín chắn, nói năng thẳng tuột, chẳng biết kiêng dè. Huống chi xem tình hình, quả thật Lục Tông Viễn không ở trong thành Kim Lăng. Lúc ấy nàng mới âm thầm thả lỏng phần nào, khẽ mỉm cười giữ lễ: "Ngươi cũng toan tính lớn thật, chỉ để nói vài lời, mà phải phiền hà đến thế."
Chữ "ngươi" kia lọt vào tai Dư Thiệu, nghe ra lại êm ái khác thường, hắn liền được thể lấn tới, nghiêng người về phía Ký Nhu, giọng đầy thân mật: "Ta biết, hôm đó là nàng sợ người phủ họ Từ nhìn thấy, nên mới giả như không quen biết ta. Hôm qua ta đến đây, đã cho chưởng quầy xem lệnh bài của phủ Lương Vương rồi. Ông ta gan bé lắm, quyết chẳng dám hé nửa lời đâu."
Ký Nhu khẽ nhíu mày, nhưng giấu rất kín, thân mình cũng nghiêng nhẹ ra sau, kéo giãn khoảng cách, giả như hờ hững hỏi: "Ngươi hôm đó định bắt thích khách… đã bắt được chưa?"
Dư Thiệu khẽ lắc đầu, có phần ngượng ngùng. Hắn vừa nghĩ đến chuyện để thích khách chạy thoát ở am Vọng Tiên, lại thấy khó xử, đến giờ vẫn chưa biết phải hồi bẩm với Lục Tông Viễn ra sao. Chỉ là suốt hai ngày qua, phần lớn thời gian hắn đều cố đẩy việc ấy ra khỏi đầu, một lòng chỉ nghĩ cách gặp lại Ký Nhu. Hắn có quá nhiều điều muốn nói cùng nàng. Nào ngờ khi thực sự được gặp, niềm vui lấn át, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, chẳng biết nên mở lời từ đâu.
Đôi mắt trong suốt như thủy tinh trà của Dư Thiệu cứ xoay quanh gương mặt Ký Nhu. Sau cùng, hắn mới đem hết nỗi băn khoăn trong lòng dồn lại, thành một câu hỏi đầy tha thiết: "Suốt hai năm nay nàng đều ở trong phủ họ Từ ? Phu nhân Từ Kính bà ấy là dì ruột của nàng phải không? Vết thương của cô đã lành chưa?"
Chuỗi câu hỏi ấy của hắn, Ký Nhu đều làm ngơ, chỉ khẽ lắc đầu, nói: "Ta đến đây không phải để nói những điều ấy. Ngươi đừng đến phủ họ Từ tìm ta nữa."
"…Tại sao?" Dư Thiệu vừa nghe thế, suýt chút nữa nhảy bật khỏi kỷ đá.
"Nếu để người khác trông thấy, thiên hạ sẽ đàm tiếu."
"À…" Dư Thiệu gật gù vẻ ngẫm nghĩ, liếc nhìn Ký Nhu, bụng thầm lẩm bẩm: Nữ nhân thật là rắc rối, dài dòng lắm chuyện, lúc nào cũng lo trước tính sau. Hắn cố nhẫn nại, rồi bỗng nhớ đến chuyện trọng yếu, liền nghiêm mặt hỏi: "Nàng… đã đính ước với ai chưa?"
Ký Nhu nhịn không được bật cười, hỏi lại: "Có hay không, thì liên quan gì đến ngươi?"
Thế tức là chưa! Ắt hẳn là chưa! Dư Thiệu chẳng hiểu vì cớ gì mà đối với việc này lại tin tưởng tuyệt đối đến thế. Hai năm nay, hễ nhớ đến cảnh bên ngoài trại quân ở Trấn Định, Ký Nhu khóc lóc cầu xin hắn, lòng hắn lại đau đớn khôn cùng, hối hận vô vàn, giá như khi ấy hắn nhất quyết cầu thân với công tử, thì tốt biết bao. Nay Ký Nhu bằng xương bằng thịt đang đứng ngay trước mắt, hắn vốn là kẻ chưa từng thiếu dũng khí, bèn gạt bỏ mọi thể diện, ngại ngùng lẫn tự tôn của tuổi trẻ, nghiêm túc nói: "Sao lại không liên quan? Ta muốn đến phủ họ Từ cầu hôn nàng!"
"Ngươi…" Đầu óc Ký Nhu như nổ tung, nhất thời đỏ bừng mặt mũi, nói mãi mới thốt được một câu đầy phẫn nộ: "Ta không thể lấy ngươi!"
"Tại sao?" Dư Thiệu chẳng hề thấy xấu hổ, cứ cố chấp hỏi mãi.
"Tại sao à?" Ký Nhu khẽ cười lạnh, sắc thắm nơi gò má cũng dần phai nhạt, lạnh lùng nói: "Ngươi giết cha mẹ ta, còn muốn ta lấy ngươi?"
Dư Thiệu đã sớm đoán trước sẽ có ngày phải đối mặt với câu này. Hắn chùng mặt, mím môi, chậm rãi nói: "Hai bên giao chiến, vốn là ngươi chết, hoặc ta chết." Ban đầu giọng còn chắc nịch, nhưng thoáng liếc Ký Nhu một cái, thấy đôi mắt linh động của nàng đã ngân ngấn nước, lòng hắn liền đau nhói, giọng cũng chùng xuống.
"Vào thành rồi, ta từng đến tìm phu nhân Phùng, nhưng chậm mất một bước…"
Lại thấy Ký Nhu quay đầu đi, từ má đến cổ đều lóng lánh ánh nước, cả người phủ trong tầng hơi ẩm ướt. Dư Thiệu nghẹn nơi cổ họng, chẳng nói thêm được lời nào. Hắn mím môi, bước đến trước mặt nàng, ngồi xổm xuống, đặt tay lên đầu gối nàng, tha thiết nói: "Sau này ta sẽ đối xử với nàng thật tốt, thật tốt… Chuyện gì cũng chiều theo nàng cả!"
Ký Nhu chợt thoáng động dung, cất lời: "Vậy ngươi hãy báo thù cho ta, giết Lục Tông Viễn."
"Không được!" Dư Thiệu lập tức lắc đầu, thái độ kiên quyết. Rồi lại ngượng ngùng bổ sung: "Trừ chuyện đó ra."
Ký Nhu liền gạt tay hắn ra, phủi vạt váy, giọng lãnh đạm: "Thế thì càng không được. Dù ta có chịu gả, chủ tử của ngươi cũng sẽ không đồng ý đâu."
"Hắn sẽ đồng ý!" Dư Thiệu nóng nảy hô lên. Nhưng vừa thấy khóe môi Ký Nhu hiện lên nụ cười giễu cợt, hắn như sôi máu, không chịu yếu thế, lớn tiếng nói tiếp: "Ta không cần hắn đồng ý, chỉ cần nàng đồng ý là được rồi!"
Miệng thì nói thế, song trong lòng lại rối như tơ vò. Với hắn, Lục Tông Viễn vừa là chủ tử, lại như sư huynh, mười mấy năm nay hắn luôn một dạ nghe theo, chưa từng trái lời. Duy chỉ trước mặt Ký Nhu, hắn mới dám âm thầm… gạt bỏ hình bóng ấy ra khỏi tâm trí. Nếu để chủ tử biết được ý nghĩ của hắn lúc này, không biết sẽ thất vọng nhường nào?
Nghĩ tới đó, Dư Thiệu lại nhìn Ký Nhu. Trong mắt hắn, ban đầu còn vướng bận, hối hận, nhưng chỉ cần chạm vào ánh nhìn của nàng, là bao nỗi ngờ vực lập tức bị ngọn lửa nóng bỏng thắp bùng. Hắn không bỏ cuộc, quả quyết nói: "Chỉ cần nàng chịu, ta sẽ đến cầu xin công tử, van nài cho đến khi người bằng lòng mới thôi!"
"Dù vậy, ta cũng không chịu." Ký Nhu khẽ cười, đầy xót xa, rồi đứng dậy bỏ đi.
Dư Thiệu như bị đóng đinh tại chỗ, sững người trong chốc lát, rồi vội đuổi theo, túm lấy tay áo nàng không buông, thấp giọng dọa dẫm: "Nếu nàng không chịu, ta sẽ đến tìm Từ Đại nhân !"
"Ngươi cứ đi." Ký Nhu thản nhiên đáp, "Mạng ta là của ta, ngoài ta ra, không ai có quyền định đoạt."
Dư Thiệu lặng người nhìn nàng, lòng ngổn ngang trăm mối. Ánh sáng trong mắt dần tắt, cả người như hóa đá, chỉ còn lại vẻ tiêu điều quạnh quẽ. Hắn buông lơi tay áo nàng lúc nào chẳng hay, giọng khô khốc vang lên, như không cam lòng mà thốt: "Nàng đừng làm liều… Ta không đến phủ họ Từ nữa là được, được chưa?"
Ký Nhu cũng chẳng đoán được hắn đang mưu tính điều gì, chỉ thấy hắn chủ động thả tay khỏi mình, nàng mới thả lỏng, lúc gần đi, lại hỏi thêm một câu: "Chuyện hôm nay, công tử sẽ nói với vị công tử nhà người sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!