Giọng điệu âm dương quái dị kia khiến Ức Dung "phụt" một tiếng khẽ bật cười. Dư Thiệu nghe thấy liền ngoảnh đầu nhìn qua, chỉ liếc mắt một cái, lập tức dời mắt, bởi hắn gần như chắc chắn, người ấy quả là một nữ nhân thực thụ. Vậy nên, hắn cũng chẳng buồn đếm xỉa đến lời lải nhải bên cạnh của Thừa Ngọc, chỉ tự mình truyền lệnh cho thuộc hạ lục soát các điện trong chùa, nghiêm lệnh phải tra xét kỹ từng vị ni cô.
Năm trăm quân sĩ lập tức tỏa ra khắp nơi, Dư Thiệu đứng lại giữa sân chờ đợi. Bởi y chẳng mảy may hứng thú với đám nữ nhân đang quỳ ngồi mặt mũi mơ hồ kia, nên liền chắp tay sau lưng, khoan thai dạo quanh một vòng, tiện tay nhổ một nắm cỏ khô, đưa đến miệng ngựa Dạ Chiếu Bạch, gọi nó ăn cỏ, bộ dạng chuyên chú, thậm chí còn lộ ra vài phần trẻ con ngây ngô.
Thừa Ngọc thấy hắn làm như không thấy người khác, cũng cảm thấy vô vị. Lắng tai nghe động tĩnh phía sau điện, chỉ nghe gà bay chó sủa, ni cô kêu la khóc lóc, không biết có phải bị bọn binh lính thô lỗ chiếm tiện nghi hay chăng, hắn bỗng cảm thấy đau đầu vô cùng, chẳng buồn để ý thêm, vội vã trở vào trong điện, giữa đám phụ nữ ngồi san sát, tìm được phu nhân họ Phó, đưa cho bà một ánh mắt trấn an, sau đó lần lượt nhìn qua từng người. Khi ánh mắt dừng lại nơi Ký Nhu, bất giác sững sờ.
Chỉ thấy đầu và mặt nàng đều bị mũ trùm phủ kín, không rõ dung mạo ra sao, song dù cách một đám đông, hắn cũng cảm thấy thân thể nàng cứng đờ như tượng gỗ, chẳng khác gì một con rối bị rút mất dây, đứng bất động không nhúc nhích.
Thừa Ngọc liền cẩn thận tránh khỏi tay chân ngổn ngang, bước tới trước mặt Ký Nhu, khom lưng gọi một tiếng: "Muội muội."
Chỉ thấy thân mình Ký Nhu khẽ run lên, như thể bị kinh hãi quá độ.
Thừa Ngọc không hiểu, lại gọi mấy tiếng nữa, thấy nàng không những không ngẩng đầu, mà còn khẽ co người lại, lui hẳn về phía sau. Hắn bỗng thấy khó hiểu, bụng nhủ: Chẳng lẽ nàng sợ đến độ này? Lòng bỗng trào dâng thương xót, định mở lời an ủi vài câu, thì bỗng ngoài điện vang lên tiếng la ó, vài binh lính chạy ra bẩm báo: "Trong tàng kinh các phát hiện một ni cô bị đánh ngất, áo cà sa trên người cũng bị cướp mất!"
Dư Thiệu tuy đã lường trước kết quả này, song dù gì vẫn là tuổi trẻ khí thịnh, không khỏi nở nụ cười nhẹ đắc ý, liếc nhìn Thừa Ngọc đầy ngụ ý. Thừa Ngọc thấy có người nhìn mình, lại càng tức tối, bước ra khỏi điện, lên tiếng thương lượng: "Nếu kẻ gian đã cải trang thành ni cô, vậy ngươi cứ thẩm tra bọn ni cô cho kỹ, còn nữ quyến phủ ta, hẳn có thể rời khỏi đây rồi chứ?"
"Không được." Dư Thiệu vẫn khăng khăng, nhất quyết không nhượng bộ. "Lỡ đâu hắn giả làm nha hoàn, trà trộn trong hạ nhân quý phủ thì sao?"
Thừa Ngọc tức giận đến bật cười, không muốn tranh luận thêm, quay sang nói với Phó phu nhân: "Tuyết đã ngừng rơi, chúng ta xuống núi thôi."
Mười mấy gia đinh tuy ít người, song đều là trai tráng cường tráng, nghe lệnh Thừa Ngọc liền đồng thanh đáp "vâng", hộ tống phu nhân cùng các cô nương, rối rít bước ra khỏi Đại Hùng điện, băng qua sân, nhưng vừa đến gần sơn môn thì từ đâu lại xuất hiện một toán binh lính, đồng loạt rút đao, chặn kín lối ra. Một gia đinh can đảm tiến lên, còn chưa kịp xắn tay áo, liền bị một lính dùng vỏ đao th*c m*nh vào ngực, lùi liền mấy bước ngã ngồi dưới đất, máu tươi phun ra một vệt, bất động tại chỗ.
Thừa Ngọc kinh hãi thất sắc. Hắn đã sống gần hai mươi năm, xưa nay chỉ giao du cùng bậc quân tử, chưa từng thấy kẻ nào nói chẳng đôi câu đã hạ thủ đả thương người nặng như vậy. Chuyện này chẳng khác gì kẻ thư sinh gặp quân lính, có lý cũng chẳng thể nói nổi. Hắn giận dữ mắng vài câu "đồ thô lỗ", "đồ khốn nạn", rồi bỗng thấy nản, ánh mắt cầu cứu nhìn sang phu nhân họ Phó.
Phu nhân khẽ lắc đầu, nghiêm sắc mặt mà nói: "Ngọc nhi, đã là tướng quân muốn tra xét, thì cứ để người ta tra xét. Các cô gái trong phủ chúng ta cũng không phải hạng thôn nữ chưa từng thấy việc đời, bị người nhìn vài cái cũng không mất miếng thịt. Nay tình thế cấp bách, phải tùy cơ ứng biến, xem như giúp phủ thân vương bắt tặc vậy."
Tình thế đã đến mức này, cũng đành thuận theo. Thừa Ngọc bất đắc dĩ gật đầu, nói với Dư Thiệu: "Vậy mời ngài tự mình đến xem, trong đám nha hoàn phủ ta, có phải có kẻ giả trang không."
Dư Thiệu vốn đang chờ người vạch mặt giả ni cô, đợi đã lâu vẫn chưa có tin tức, trong lòng cũng bắt đầu ngờ vực. Lời vừa rồi thực ra chỉ là cố ý chọc tức Thừa Ngọc, giờ đã mất hứng, liền phất tay ra hiệu cho binh lính tra xét, còn bản thân thì tự tay nâng đèn lồng, dẫn theo người đi về phía hậu điện.
Chân vừa bước đi, đã có mấy binh sĩ tiến đến tra xét nữ quyến phủ Từ. Một tên vừa đi vừa cười hô hố: "Tối đen thế này, chỉ nhìn sao mà chắc được? Phải sờ xem mới rõ chứ!"
"Phải sờ, phải sờ!" Một tên khác cười hề hề, tay vươn ra định chạm vào mặt Ức Phương gần đó. Ức Phương kinh hãi né tránh, kêu lớn: "Tam ca!"
Thừa Ngọc chẳng nói thêm lời nào, lập tức tiến lên đá văng tên đó, chỉ tay mắng lớn: "Thế tử phủ thân vương còn phải nể mặt Định Quốc công phủ ta vài phần, ngươi chỉ là một tên hạ nhân hèn mọn, sâu kiến mà dám vô lễ trước mặt ta?"
Rồi hạ lệnh cho gia đinh giơ đèn lồng lên, ngữ khí hòa hoãn hơn đôi chút, quay lại nói với mọi người: "Nhị muội, Tam muội, đại tẩu, còn có muội Ký Nhu, tất cả cùng gỡ mũ trùm xuống, để lũ chó mù này nhìn cho rõ, chúng ta ai giống kẻ đạo tặc giang hồ?"
Chúng nữ nghe vậy, không dám kháng lệnh, ngoan ngoãn tháo mũ trùm để lộ dung nhan. Bọn vệ sĩ phủ thân vương thấy Thừa Ngọc nhắc đến Từ Tông Viễn, trong lòng càng thêm e ngại, không dám đùa cợt nữa, liếc qua một lượt rồi vội vàng đi bẩm báo với Dư Thiệu. Không lâu sau, lại có người trở về, ôm quyền bẩm rằng: "Dư tướng quân nói, sẽ đích thân đến phủ tạ tội sau."
Thừa Ngọc nghe vậy, biết là đã được thả đi, bèn thở phào, lạnh nhạt đáp: "Không cần."
Rồi liền dẫn mọi người rời khỏi sơn môn, lên xe xuống núi.
Đoàn xe đi được chừng một trượng, mọi người còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì đã nghe sau lưng tiếng vó ngựa rộn ràng vang lên trên nền tuyết, cùng với tiếng bánh xe kẽo kẹt, có người đang đuổi tới.
Thừa Ngọc giật mình quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Dư Thiệu cưỡi Dạ Chiếu Bạch lao vút như tên rời cung, chớp mắt đã đuổi kịp xe ngựa. Thừa Ngọc kéo cương ngựa, nghiến răng hỏi: "Ngươi còn chưa xong sao?"
Dư Thiệu sắc mặt nghiêm nghị, dừng ngựa xuống đất, nhìn chằm chằm vết tuyết, chỉ vào một đoạn bánh xe sâu hơn các đoạn khác, trầm giọng hỏi: "Chỗ này vết bánh xe in sâu hơn những nơi khác, trong cỗ xe này, rốt cuộc có mấy người?"
"Hai người!". Thừa Ngọc chưa kịp nghĩ ngợi, liền đáp ngay.
Dư Thiệu khẽ cười lạnh một tiếng, "soạt" một tiếng rút kiếm bên hông ra, giữa ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chậm rãi bước tới gần cỗ xe, đột nhiên xuất thủ như sấm sét, kiếm vung lên, tưởng chừng muốn bổ phăng cửa sổ xe một nhát.
Nào ngờ cánh cửa xe "két" một tiếng, có người từ bên trong chủ động đẩy ra.
"Thưa tướng quân." Một tiếng gọi mảnh mai mà dịu dàng vang lên trong đêm tuyết vắng lặng, nghe rõ rành rành. Nhưng lọt vào tai Dư Thiệu, lại như hư như thực, tựa cánh chim ưng giữa trời đông, lúc gần lúc xa. Rồi trong một thoáng, nó sà xuống gần, khẽ chấn đôi cánh, gió nổi cỏ lay, gợn sóng tâm can. Ký Nhu vén thêm một góc rèm, để muội muội là Ức Phương cũng lộ ra nửa người: "Tướng quân đã nhìn rõ chưa? Trong xe này chỉ có ta và muội muội, nào có ai khác?
Nói gì mà vết bánh xe bất thường, e là tướng quân mải tìm người cả ngày, mắt đã lóa cả rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!