Từ mẫu cất tiếng: "Đã không có người ngoài, thì khỏi phải dựng bình phong, bất luận nam hay nữ, trẻ hay già, đều cùng ngồi dùng bữa, mới là thoải mái chuyện trò , đều phải trông chừng Tam gia, không cho hắn đụng tới giọt rượu nào."
Từ Thừa Ngọc cười vang nhận lời, một bên ngồi sát Ức Dung, một bên là Thừa Huy, an tọa tại vị trí phía tay trái của Từ mẫu. Bên tay phải lần lượt là Niệm Tú, Ký Nhu, phu nhân họ Hà và phu nhân họ Tần. Hai vị phu nhân theo hầu hai bên Từ mẫu, sai nha hoàn dâng ống nhổ, chén trà cùng những thứ lặt vặt khác, hầu hạ chu tất.
Trong lúc dùng bữa, ngoài tiếng chén đĩa va nhau khe khẽ thì chẳng còn âm thanh nào. Chờ đến lúc bát đũa lần lượt được nha hoàn dọn xuống hết, mọi người mới uống trà, trò chuyện đôi câu. Nói tới chuyện ngày Chính đán sắp tới phủ sẽ dựng vở nào, ai đóng vai chính, ai đóng vai phụ, thì Ức Dung bỗng hào hứng hẳn, tươi cười nói: "Những vở khác thì thôi, nếu diễn Tỳ bà ký, vai Triệu Ngũ nương nhất định phải để Hạnh Xuân đóng.
Đoạn nam âm dài lê thê đó, chỉ có giọng "Pháo chu" của nàng mới ngân vang đúng vị."
Từ Thừa Ngọc chậm rãi dùng nắp trà gạt đi lớp bọt trên mặt nước, đưa mắt liếc Ức Dung một cái, mỉm cười nói: "Bình thường chẳng phải muội vẫn chê hát xướng là "thanh âm uỷ mị" hay sao? Nay lại biết cả "Pháo chu", "Pháo đê" nữa rồi đấy!"
Ức Dung liền lắc đầu ngâm nga: "
"Tử tại Tề văn Thiều, tam nguyệt bất tri nhục vị" "Ngu Thiều mỹ nhi nghi phụng hề, Khổng vong vị vu thiên tải"." Rồi cười cợt nói tiếp: "Đến Khổng phu tử của huynh còn hiểu âm nhạc cảm hóa lòng người, thì muội cũng không thể làm khác được."
Vì nàng biểu cảm sinh động, mọi người đều thấy hứng thú, tạm dừng câu chuyện, chỉ lắng nghe nàng nói. Bỗng nghe có tiếng "keng" rất khẽ, mọi người liền ngoảnh nhìn, thấy Ký Nhu vừa đặt chén trà sang một bên, dùng khăn lau mấy giọt nước b*n r* trên tay, mặt vẫn thoáng nở nụ cười nhã nhặn. Niệm Tú sờ tay nàng, bất giác giật mình, khẽ hỏi: "Sao tay muội lạnh thế này?"
Ký Nhu đáp: "Từ trước đến nay, hễ sang đông là thế." Sau lưng nàng, Phương Điền đã đưa tới một chiếc lò sưởi tay khảm tử kim, nàng liền lấy khăn quấn nhiều vòng, rồi áp vào tay sưởi ấm, mỉm cười nói: "Nghe nói dịp thọ yến của lão thái thái, Hạnh Xuân hát vai Hương Quân, quả là long đầu phượng vĩ, nhu cương hài hoà."
Ức Dung liền vỗ tay reo: "Đúng đúng! Chính là bốn chữ "nhu cương hài hoà" mà tỷ tỷ vừa nói, vai Triệu Ngũ nương ngoài nàng ra thì không ai diễn được. Nhị ca, muội nói trước đấy nhé, ngày Chính đán nhất định phải dựng Tỳ bà ký, bảo Hạnh Xuân tập luyện sớm đi , lão thái thái cũng muốn xem đấy, có phải không, lão thái thái?"
Nàng mặt như hoa hồng nở rộ, mắt lại liếc về phía Thừa Huy, nụ cười đầy đắc ý không sao giấu được.
Từ Thừa Huy bị nàng lải nhải hồi lâu đã thấy phiền, mặt sầm xuống, gằn giọng: "Nếu lão thái thái đã muốn xem, thì cũng đành chịu vậy. Nhưng Hạnh Xuân đầu tháng này có người thân tới chuộc, đã xuất phủ rồi."
"Ơ, muội nghe nói Hạnh Xuân từ nhỏ đã bị bán vào nha môn, còn chẳng nhớ rõ cha mẹ là ai, sao giờ lại có thân nhân tới chuộc?"
"Là một người anh chưa mãn tang, có lẽ thấy muội ấy lớn rồi, muốn đón về gả chồng chăng."
"Gả cho nhà nào thế?"
"Chuyện nhà người khác, muội tò mò làm gì?" Từ Thừa Ngọc cắt ngang lời nàng, ôn tồn nói: "Muội xem trong phòng này, chị em đông như thế, nào có ai nói nhiều như muội. Một tiểu xướng nữ thôi, phủ ta có mấy chục người như thế, nếu mỗi người đều phải truy hỏi cho rõ ngọn ngành, thì hôm nay chúng ta đừng mong ăn tết nữa, chỉ ngồi đây mà chuyện phiếm với muội thôi!"
Từ Thừa Ngọc vốn mang khuôn mặt vừa tươi vừa nghiêm, ngày thường cũng hay đùa cợt, lúc này dù còn nở nụ cười, nhưng lời lẽ lại mang theo chút trách mắng. Ức Dung thấy vậy cũng không dám nói nữa, chỉ mím môi, cầm khăn tay vung qua vẩy lại, vẻ mặt đầy bất mãn. Từ Thừa Ngọc bèn cười xòa, nói: "Tỳ bà ký có gì hay, ta vừa học được một khúc Vũ Khê thâm, muội có muốn nghe không?"
"Muốn chứ, muốn chứ!" Ức Dung reo lên, "Chỉ là ở đây không tiện, ta sang đình nghe đi."
Từ mẫu vội xua tay không cho, sợ ngoài trời lạnh lẽo, Từ Thừa Ngọc bị gió lùa nhiễm hàn. Nhưng Ức Dung cứ nài nỉ không thôi, cuối cùng đành chiều theo. Ngoài Từ mẫu cùng hai vị phu nhân họ La và họ Phó ra, số còn lại đều được nha hoàn theo hầu, mặc áo choàng, giương lồng đèn giấy dầu màu đỏ chạm vàng, ôm theo lò sưởi, rượu cụ, đệm ngồi v.v., rộn ràng lục tục kéo cả đoàn ra đình hóng gió.
Vừa ra đến ngoài viện, Niệm Tú liền kéo tay Ký Nhu, thì thầm bên tai: "Đầu tỷ đau quá, ta về trước nhé."
Trong bóng đêm, không nhìn rõ sắc mặt nàng, chỉ thấy giọng nói thưa thớt mỏi mệt, đúng là yếu ớt thật. Ký Nhu liền kéo tay Phương Điền đang đi trước, nói: "Chúng ta cũng theo tỷ tỷ về đi."
Phương Điền ngó nhìn về phía đám đông trước mặt, đành thất vọng gật đầu. Ba người đang định quay bước, chợt nghe có tiếng gọi "Nhu muội muội", thì ra là Từ Thừa Ngọc. Hắn bước nhanh, lúc này đã xốc vạt áo ngồi xuống ghế đá. Từ tay nha hoàn nhận lấy ống sáo trúc, hắn từ xa mỉm cười bảo Ký Nhu: "Muội là khách, lại từ phương xa đến, ta xin tặng trước một khúc nghênh tân."
Ký Nhu khó từ chối, đành để Niệm Tú về trước, còn mình không vào đình, chỉ đứng dưới mấy gốc mai ngoài hiên, nâng lò sưởi trong tay, nhẹ gật đầu thay lời cảm tạ. Nhìn vào trong đình, thấy ánh đèn lồng đỏ hắt lên mờ mờ, bóng người lấp lóa, Từ Thừa Ngọc ngồi giữa vòng vây của Ức Dung và những người khác, đưa ống sáo ngang môi, rồi thổi lên một khúc nhạc.
Mới nghe một đoạn, Ký Nhu đã nhận ra là "Lộc Minh", trong lòng lấy làm lạ, vì theo ấn tượng, nàng tưởng hắn ưa thích những khúc diễm tình như Đôn Hoàng, Thập Hương, nào ngờ lại thổi một khúc cổ nhã như thế. Chỉ là càng lắng nghe, càng thấy điệu nhạc tròn trịa, khoan thai, dịu dàng như nước.
Thì ra người hôm nọ đứng sau tường thổi khúc Kim Lũ chính là hắn. Hôm ấy nàng ngồi bên hồ, một mình đơn chiếc, lòng mang tâm sự, nghe khúc nhạc mà ngỡ đó là tiếng lòng của một kẻ ưu sầu thất ý. Giờ ngẫm lại, hóa ra cũng chỉ là bản thân tự tưởng tượng mà thôi.
Đang miên man nghĩ ngợi, lò sưởi trong tay đã nguội hẳn, nàng liền gọi một tiếng "Phương Điền", nhưng thấy nàng kia đang say sưa ngó vào trong đình, như thể quên hết mọi thứ xung quanh. Ký Nhu không khỏi bất mãn, lại gọi thêm một tiếng, Phương Điền lúc này mới giật mình quay đầu lại, vẻ mặt ngẩn ngơ: "Tiểu thư?"
Ký Nhu khẽ ra hiệu bằng ánh mắt, hai người liền cùng bước sâu vào rặng mai mấy bước. Ký Nhu hỏi nhỏ: "Vừa rồi ở chỗ lão phu nhân, ta nghe được lơ mơ, chuyện của Hạnh Xuân rốt cuộc là thế nào vậy?"
Phương Điền lập tức thu hồi tâm trí, sắc mặt thoáng cau lại, nói: "Tiểu thư, chuyện này… không tiện kể cho người nghe…" Nàng tuy nói thế, nhưng cuối cùng cũng không nhịn được, tựa như đổ đậu từ ống trúc, trút hết ra: "Nhị tiểu thư ấy mà, trời sinh là kẻ thích gây chuyện! Suốt ngày chỉ lo tính kế với bên Đại phòng… Hạnh Xuân sao có chuyện được người nhà chuộc về! Trong phủ dưới đều nói là Đại thiếu gia cho người đưa ra khỏi phủ, còn mua nhà ở gần hạ thủy môn, giấu nàng ấy nuôi riêng!
Hôm qua nhị phu nhân còn chạy tới chỗ phu nhân khóc lóc, kết quả bị mắng trở về. Chẳng hiểu nhị tiểu thư nghe những chuyện đó ở đâu, sợ lão phu nhân không hay biết, cho nên hôm nay mới gấp gáp đòi kể ra trước mặt mọi người! May mà tam gia còn biết phân phải trái, cố tình giúp đại thiếu gia che giấu chuyện ấy."
Biết phân phải trái… kỳ thực chẳng qua là đặt mình vào hoàn cảnh người khác, suy người ra mình mà thôi! Ký Nhu thoáng buồn cười, liếc mắt về phía đình nghỉ, thấy một khúc "Lộc Minh" đã chấm dứt, giờ Tam gia lại đổi sang một điệu không rõ tên, thổi càng thêm hứng khởi. Nhị tiểu thư, Nhị biểu muội cùng vài người nữa cũng lần lượt cầm lấy ngọc trâm, hoặc dùng đũa gõ nhẹ vào chén sứ mà phụ họa theo . Cảnh tượng rộn ràng, tiếng cười lời ca đan xen, thập phần náo nhiệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!